18
Aug
14

Album Review: FKA twigs – LP1

FKA-twigs-LP1-608x608

Trong vòng 5 đến 6 năm qua, sự xuất hiện của những album debut xuất sắc từ dòng Alternative R&B (hoặc chịu ảnh hưởng của R&B) không hề ít. The Weeknd, Frank Ocean hay Jessie Ware đều cho ra những sản phẩm mà họ có thể nhìn lại sau 10 năm và vẫn có thể cảm thấy rất hãnh diện về chúng. House of Balloons là một cột mốc quan trọng cho dòng R&B u-ám-sexy vẫn khá phổ biến đến giờ, Devotion làm mới lại pop-soul qua giọng hát ngọt như mật và những phần production tối tân nhất.  Còn về Channel Orange, lời khen thì quả thật không biết nói sao cho đủ. Với LP1, Tahliah Barnett (tên thật của FKA twigs) có thể an tâm rằng những kỳ vọng mà giới phê bình gửi trọn cho cô sau thành công của EP1 EP2 hoàn toàn không uổng phí.

Mặc dù liên tục được báo chí so sánh với Aaliyah Bjork, âm nhạc của Barnett chịu ảnh hưởng nhiều không kém từ trip-hop, cụ thể là ở bộ ba Massive Attack-Tricky-Portishead. Sự lựa chọn percussion xuyên suốt LP1 luôn là những tiếng drum di động chậm rãi, lúc vươn mình uốn éo, lúc thì lại dừng bất ngờ. Trong trip-hop, cách khai thác drum nhịp chậm thế này là một công cụ hiệu quả để giúp bài hát toát lên vẻ gợi cảm bí ẩn. Ở LP1, Barnett lợi dụng yếu tố này để diễn đạt cảm giác hồi hộp lẫn đa nghi, đôi lúc là về khả năng của bản thân trong vai trò một người nghệ sĩ, đôi lúc lại về sự mong mỏi tột cùng về người mình yêu.

IMG_0531-crop

LP1 bao gồm một đội ngũ producer đẹp như mơ, từ Paul Epworth (sản xuất 21 cho Adele), Arca (cộng sự ở 2 EP đầu cho twigs và Kanye WestYeezus), đến Dev Hynes (Solange, Sky Ferreira) và Sampha, Inc. Mỗi người liệt kệ ở trên đều mang một phong cách production rất riêng nhưng bạn sẽ không thể nghe ra điều đó trên LP1. Đồng sáng tác toàn bộ 10 bài lẫn đồng sản xuất gần hết album, Barnett hướng tất cả những producer này giúp mình đạt được cái thế giới âm thanh mà cô mường tượng nhưng chưa thể tự thực hiện bởi sự hạn chế trong kinh nghiệm với production. Nghe “Two Weeks” thật không thể nào nghĩ rằng ở đây có sự góp mặt của người sản xuất Born To Die (Lana Del Rey) hay càng khó tin hơn là việc Paul Epworth là người đồng sản xuất “Pendulum” chứ không phải Arca. Như đã từng chứng minh ở “How’s That” và “Water Me“, Barnett nhạy bén vô cùng trong cách chọn percussion để làm nổi bật thần thái của bài hát. Mỗi tiếng giật của drum machine có thể nói lên rất nhiều mà không cần cô hát một lời, và LP1, tương tự, có vô số những khoảnh khắc mê hoặc như vậy.

Sự khác biệt rõ  nhất ở LP1 so với các sản phẩm trước là cách Barnett mở rộng cấu trúc bài hát mình hơn nhiều, và điều này dẫn đến những thành công cũng như thất bại nói chung. Ở mặt tích cực, khi cô cho bài hát nhiều giai điệu cũng như làm “căng”  phần production lên tới bến trong mặt cảm xúc, chúng đều để lại ấn tượng mạnh mẽ. Bởi một mặt, đó là sự phát triển hợp lẽ từ những cấu trúc khá “mỏng manh” của EP1+2, cũng như không hề mất đi những gì khiến FKA twigs trở thành một nghệ sĩ đầy thu hút như vậy. Nhưng với mỗi đỉnh cao của “Two Weeks” hay “Kicks” thì  album lại đi lùi với “Hours” hay “Numbers“. Những bài này tuy được phát triển hơn ở mặt cấu trúc nhưng kết cục lại nghe khá nhạt nhòa. Hàng loạt chi tiết thú vị trong mặt sonic xảy ra nhưng Barnett lại không thể tạo ra một dòng giai điệu đáng nhớ để nối kết chúng lại với nhau. Từ phần đọc-hát lãng xẹt ở verse 2 trong “Hours“cho đến việc vô vàn percussion đứt đoạn xoay chuyển trong “Numbers“, Barnett cho phép quá nhiều thứ xảy ra mà không hề biết nên cắt bỏ hay để lại đoạn nào quan trọng. Kết quả là những khoảnh khắc như vậy, mặc cho dung hợp nhịp nhàng thế nào trong concept của album, trở thành những “cục chì” nặng kéo LP1 đi lê lết.

twigs_papi-crop

Việc mở rộng cấu trúc trong giai điệu và chords cho phép Barnett nhiều cơ hội để thể hiện 2 điều: vocals và lyrics. LP1 không thiếu những đoạn hơi vụng về ở cách chơi chữ hay mặt so sánh ẩn dụ, nhưng ở những khoảnh khắc thẳng thắn nhất, Barnett hoàn toàn có khả năng viết ra những dòng lyrics đáng nhớ cực kỳ (Higher than a motherfucker, dreaming of you as my lover, Two Weeks“). Hoặc ở “Pendulum“, chỉ đơn giản trong “So lonely trying to be yours/What a forsaken cause...”, cô nói lên hết biết bao nhiêu cảm xúc khi cố gắng níu giữ thứ tình yêu không thuộc về mình, bộc lộ cả cái vô vọng trong điều không tưởng ấy. Không những là ở những dòng lyrics tiêu biểu, cách Barnett tự sự hay viết một câu chuyện bất ngờ cũng thú vị không kém (“Video Girl” và “Kicks“). Ở nửa đầu, “Kicks” ai oán trong nỗi cô đơn (“Tell me what do I do when you’re not here?“) và chỉ với một chút thay đổi trong bối cảnh, nửa sau lại nói về cách Barnett giành lại uy quyền thông qua “I just touch myself/And say, I’ll make my own damn way“. Sự chuyển đổi chủ đề như vậy rất bất ngờ nhưng nó không hề cắt đứt mạch chảy của bài mà trái lại còn giúp nhấn mạnh cái chủ quyền mà Barnett liên tục đề cập kể từ single đầu tiên “Two Weeks“.

Thật sự sẽ rất vô lí nếu chốt lại review này mà không đề cập đến yếu tố chủ chốt của LP1: vocals tuyệt đỉnh của Barnett. Mỏng manh, nữ tính và gợi cảm, Barnett làm nhớ đến Aaliyah rất nhiều ở phong thái hát bình tĩnh này, toát lên cảm giác mình như đứng độc lập trong thế giới của riêng mình, huyền bí lẫn quyến rũ vô cùng (“Two Weeks“). Ở mặt khác, cách cô dùng upper register gợi nhớ đến cả Beth Gibbons của Portishead. Từ cách hạ âm lượng của falsetto đến khi nghe như tiếng thì thầm, cách cô ngân một chút cuối câu tựa tiếng thở dài, hay cách lên cao tưởng chừng như tấm kính mỏng manh sắp tan nát, Barnett sở hữu cái khả năng bộc lộ sự “dễ vỡ” của người con gái đang yêu vô vọng ấy, đau đớn, đày đọa nhưng vẫn kiên trì hát. Nhưng dĩ nhiên,vì LP1 là một dung hợp hết sức thành công giữa Alternative R&B và Trip-hop/Electronic cho nên vocals của cô cũng mang màu sắc tương tự: phong cách hát nhẹ breathy mà Mariah Carey/Janet Jackson tiên phong từ những năm 90s đến cách hát tột bậc của những ca sĩ phòng trà hát tình ca trong đêm đầy khói thuốc.

fka-twigs (1)-crop

LP1 còn phải đi xa lắm mới trở thành thứ album huyền thoại mà mọi người đang liên tục gắn mác cho nó. Tuy thế, điều mà Tahliah Barnett làm được mà rất nhiều nghệ sĩ R&B khác thất bại, đó là tạo ra một thế giới muôn màu muôn vẻ của riêng mình. Đúng, bạn có thể nghe ra ảnh hưởng từ người này người kia trong LP1, nhưng cách Barnett nối kết những ảnh hưởng này lại với nhau khiến chúng nghe rất là mới. Từ những bài hay đến những bài chỉ “tạm”, tất cả đều mạnh mẽ trong cái DNA mà cô tạo ra: chập chừng, mê hoặc, lúc thì mơ màng như những mãnh vỡ, lúc thì hiện rõ như tranh. Kể từ debut xx cùa The xxHouse of Balloons của The Weeknd, thật hiếm khi gặp một debut khác mang tính “original” cao như vậy và không chỉ thế, Barnett không chỉ có ý tưởng mà cô còn có tài để xử lí những ý tưởng đó đến đỉnh cao nhất mà chúng có thể chạm được.

fka-twigs (1)-crop

———-

8.5

———-

16
Aug
14

Discovery: f(x) – Airplane (2013)

fx_pinktapecover

f(x)

Airplane

Pink Tape

———-

Nhạc electronic-dance với cách xây dựng crescendo sau verse 1 rồi tiếp nối với phát bass drop đã trở thành một “đại dịch” hãi hùng trong mấy năm qua. Không những thể loại này lây nhiễm hàng loạt ca sĩ từ các dòng nhạc khác nhau (Usher, Taylor Swift) mà nó còn khiến Top 40 chục bài nghe như do một người sản xuất.”Sweet Nothing” và “Clarity” là hai trong số một vài ngoại lệ; tuy đều mượn rất nhiều yếu tố của EDM, chúng đều chạy theo một hướng khác ở đoạn chorus, sử dụng nét đẹp trong giai điệu để làm mềm đi sự “thô bạo” của phần production. Nhưng cả 2 single này, một do Calvin Harris và một do Zedd đảm nhiệm, đều không thể chạm đến đỉnh cao mà “Airplane” bay đến – dễ dàng là bài hát xuất sắc nhất trong việc xử lí xu hướng EDM-Pop mà mình từng nghe.

Dạo trước VNNTB có viết một bài về “Shadow” và đến bây giờ, nếu phải chọn Pop Single Yêu Thích Nhất 2013, mình sẽ bỏ phiếu cho bài này. Từ production, giai điệu, cách tương phản giữa giọng hát ngọt ngào của 4 thành viên f(x) và phần lyrics rùng rợn khe khẽ, cho đến cấu trúc (đặc biệt version của album), cách chia verse, breakdown và chorus, “Shadow” có tất cả mọi thứ để trở thành một classic của K-Pop. “Airplane” không hề có cái cảm giác “nghệ sĩ” mà “Shadow” sở hữu. Nó chìm đắm trong những tiếng synth mạnh mẽ, gắn kết đoạn chorus và verse với chính kiểu “drop” mà mình cực kì ghét nhưng tất cả đều không hề làm bài hát thua kém “Shadow” ở bất cứ điểm nào. Trái lại, f(x) và đội ngũ sau lưng họ chơi một ván bài liều lĩnh hơn nhiều ở “Airplane“. Họ thử sức ở một xu hướng đã quá nhàm chán và hoàn toàn làm EDM nghe như dòng nhạc gây nhiều xúc cảm lạc quan nhất. Thành công ở đây nằm ở sự phối hợp tuyệt vời giữa phần production và giai điệu; uốn lượn không ngừng nhưng không hề mất trật tự, khi phần synth đi vào lối “ambient”, phần vocals melody thánh thoát chuyển vào falsetto để hỗ trợ nó. Và khi đoạn chorus bị cắt đứt liên tục để dịu đi cảm giác “bạo lực” của EDM, những tiếng “Airplane!“, “Come with me!“, “Love!” là những lựa chọn đơn giản nhưng hiệu quả. Chúng thay phiên nhau nhấn mạnh thông điệp của bài và bên cạnh đó trở thành kiểu hook đơn giản mà bất cứ fan nào (Hàn hay không Hàn) đều hát theo được. Từ những giai đoạn chập chững ban đầu cho đến giờ, K-Pop liên tục chịu ảnh hưởng từ nền âm nhạc của Âu Mỹ và “Airplane” cũng không phải là ngoại lệ. Nhưng đến cuối, điều buồn cười nhất đó đến cuối, dòng mainstream pop của Hàn lại là nơi nhiều rào cản được liên tục khai phá hơn cả và “Airplane” là minh chứng hùng hồn nhất cho điều đó.

———-

10

———-

28
Jul
14

Clean Bandit – Rather Be (feat. Jess Glynne) [Jack LNDN Remix]

artworks-000080150996-0znhx0-t500x500

Clean Bandit

Rather Be (feat. Jess Glynne) [Jack LNDN Remix]

Rather Be Remixes Part 2

——–

Hồi khi một người bạn cho nghe bản gốc bài này, mình cũng khá thích. Một bài hát theo xu hướng house-pop mà Disclosure đã giúp hâm nóng lại sau thành công vang dội của “Latch” (hiện tại đang Top 10 tại Billboard Hot 100!). Tuy theo xu hướng, Clean Bandit cũng biết thêm “mắm muối” để single của mình có hương vị riêng và tránh bớt đi những so sánh không cần thiết. Ở nửa đầu, production chỉ bao gồm vocals của Glynne và những tiếng synth líp bíp. Đến tận sau đó mới có sự xuất hiện của synth bass, piano và phần violin lả lướt khiến bài hát nghe như nhạc remix của Owen Pallett.

Bản remix của Jack LNDN giữ đúng 2 yếu tố rất hay từ bản gốc: phần vocals của Jess Glynne và phần giai điệu chính. Tất cả những gì Jack LNDN làm là trong khi giữ lại cảm giác “mùa hè”, họ đổi phong cách house-pop của bản gốc thành trance/deep-house. Phần production mới nghe dày lẫn mềm mại hơn, mà cách chia xếp vocals cũng thú vị hơn rất nhiều. Bên cạnh cái  nhiệt huyết mà Glynn đem lại, có khá nhiều đoạn background vocals rải rác xuyên suốt tạo thành những tiếng chant hào hứng – như kiểu bạn đang nhảy nhót ở biển và có tiếng bạn bè xung quanh cười nói không ngừng. Đến đoạn bridge khi tiếng synth bập bùng to dần, “Rather Be” nổ phát cuối cùng với những câu “No place I’d rather be!” lập đi lập lại cho đến khi tiếng hát nhỏ dần. Chỉ là những kĩ thuật đơn giản vậy, bản remix này của “Rather Be” vẫn làm đúng như những gì bản gốc từng làm: hy vọng, hạnh phúc và lạc quan cho người nghe – và đấy là tất cả những điều mình muốn nghe ở một track nhạc dance cho mùa hè.

——–

8

——–

26
Jul
14

2014 Song Pick: CONG VU – Midnite

cong-vu-cdr-ii-560x560

CONG VU

Midnite

CONG VU CDR II

———

CONG VU là project của một producer ở Seoul, Hàn Quốc và anh sản xuất Footwork/Juke – 2 nhánh nhạc tập trung vào percussion nhanh, bén lẫn “hit” mạnh trong nhịp của dòng Electronic.  Mình thì không biết anh ấy có phải gốc Việt hay không, nhưng âm nhạc của anh này thì rất đáng nghe thử. “Midnite“, track CONG VU đang cho tải miễn phí trên trang Soundcloud, khởi đầu với một đoạn sample bị cố tình làm nghe như đĩa CD bị dập và intro này rất dễ làm những người mới bắt đầu nghe Footwork cảm thấy khó chịu. Dòng nhạc nàythường không có một giai điệu chính chạy xuyên suốt những track này và thay vào đó, người producer tập trung vào việc tạo không gian và mood thông qua những tiếng percussion khác nhau. Cách mà CONG VU làm Footwork hơi khác một chút; anh sử dụng một đoạn sample R&B khá dài để cho “Midnite” giai điệu chính và anh dùng nhiều percussion khác nhau để tô điểm cho đoạn sample này. Mặc dù nhạc Hàn bị ảnh hưởng rất nhiều từ nhạc US-UK, bạn thường có thể phân biệt được qua cảm nhận về cách giai điệu tiến triển thế nào giữa 2 bên. Cho nên, với đoạn sample cắt từ một bài R&B của nước nhà, “Midnite” vô tình trở thành một fusion rất thú vị giữa Đông và Tây. Nó vẫn giữ cái thô bạo, thúc đẩy liên tục của nhạc Footwork (bắt nguồn từ Chicago) lẫn có luôn cái ngọt ngào, chan chứa trong giai điệu Á Đông bạn hay thấy từ ballad nhạc Hàn.

———

8

———

23
Jul
14

Discovery: Big Bang – Bad Boy (2012)

bigbang-alive-album-cover

Big Bang

Bad Boy

Alive EP

———-

Mọi sự chú ý đều đổ dồn về “Fantastic Baby” khi Alive được phát hành vào 2012 – một trong những sự kiện âm nhạc rầm rộ nhất năm đó. Điều này cũng không có gì khó hiểu bởi chưa cần bàn đến việc hay sở, đây là một single hoàn hảo để gây ra tranh cãi. Từ câu chanting “Boom shakalaka!” đến cách G-Dragon nối kết EDM và techno, “Fantastic” nghe như nhạc pop được làm bởi Victor Frankenstein. Nhưng xuyên thấu qua mọi hào nhoáng và production, “Fantastic Baby” là một thí nghiệm nối kết những yếu tố không thú vị mấy vào với nhau và một câu slogan bắt tai không thể nào cứu vớt nguyên bài hát.

Trái với single theo trend kia, “Bad Boy” quay về cội nguồn R&B/Hip-Hop – dòng nhạc Big Bang theo đuổi khi nhóm debut “We Belong Together“/”A Fool’s Only Tears” vào 2006. Y như cá gặp nước, “Bad Boy” không những tặng đất diễn solo cho từng thành viên mà còn là cơ hội để cả năm người thể hiện điểm mạnh của mình. Điều đáng ghi nhận khác là cách “Bad Boy” được dàn dựng và sản xuất. Đây không phải là trường hợp của một bài hát theo một genre quá quái gở, hay bài phối hợp quá nhiều genre đến mức không nhận ra. Ta vẫn nghe rõ từng ảnh hưởng sau bài, mặc dù không thể đặt ngay “Bad Boy” ở genre nào bởi cách nó đan xen không ngừng giữa hip-hop những năm cuối 90s, R&B và pop. Dĩ nhiên, cảm giác 90s chỉ thoáng qua vì đến cuối, G-DragonChoi 37 vẫn muốn bài hát nghe theo “modern”, một điều tất yếu đối với K-Pop ở bất kì thời điểm nào. Điều đáng khen nữa là phần phối khí của “Bad Boy” tuyệt vời. Cách bộ dây/strings (có ít nhất 2 loại khác nhau nếu mình không nhầm) được khai thác rất thông minh; một bộ để thêm texture trong khi bộ còn lại theo chân drum machine để làm dày phần percussion. Đây là một group có những thành viên đều có cảm nhận rất tốt với giai điệu, flow và rhythm nhưng với nhạc Dance/Electronic, Big Bang không hề gây nên bất kì tiếng động đáng kể nào. Không những hướng đi này không hợp cho kiểu vocals của nhóm mà cách G-Dragon/những producer sau Alive  tiếp cận techno, EDM hay electro-house đều nghe rất “một màu” và thiếu sức sống* – hai điều mình không giờ muốn nghe phải trong nhạc Dance.

———-

8+

———-

*”Fantastic Baby” nếu không nhờ chính personality của 5 anh này thì nghe không khác gì một trainwreck. Bài viết về Big Bang cũng tạm thời kết thúc luôn chuỗi ngày viết về K-Pop của Pauler. Những bài viết sau sẽ quay về Indie Rock (Spoon!) và những gì đang diễn ra trong mặt trận Indie R&B (SBTRKT vừa giới thiệu tên album thứ 2!)

22
Jul
14

Discovery: Brown Eyed Girls – Recipe (2013)

84586-brown-eyed-girls-works-with-primary-for-new-song-recipe

Brown Eyed Girls

Recipe

Black Box

———

Với một đội ngũ sáng tác đẹp như mơ bao gồm Primary, Choiza của Dynamic DuoMiryo (rapper của B.E.G), “Recipe” nổ súng ở mọi tầng số mọi tầm nhìn. Primary không còn là cái tên xa lạ gì trong giới underground hip-hop Hàn Quốc và anh nổi bật bởi cách hòa hợp tuyệt vời giữa funk, electronic và hip-hop beat trong production của mình. Một điểm đáng chú ý là Primary ít khi mời rapper/vocalist nữ cho nên “Recipe” là một mũi tên trúng hai đích – cơ hội để anh thử nghiệm với một trong những girl-group xuất sắc nhất của K-Pop lẫn mở đường cho một concept sexy-không-cần-gồng khác của B.E.G.

Khi nói đến sex, B.E.G không hề e thẹn. Họ nêu đủ mọi ví von so sánh trong “Recipe” để liên kết điểm giống nhau giữa nấu nướng và tình dục. Từ dòng mở đầu “I wanna peel you like a tangerine/I wanna know what’s inside”  cho đến đoạn chorus “I put on my apron (I’ll start to cook)/ I check the seasoning (so it’ll taste good to you)/You can be excited (you)/A recipe (you) to cook you“. Cả khi phần lyrics nóng bừng mặt như vậy, Primary vẫn giữ vững groove của bài, phối hợp chặt chẽ đoạn keyboard cực kỳ funky với những tiếng drum nổ đạn không ngại ngùng. Nhưng yếu tố ăn tiền nhất ở đây vẫn phải là cách B.E.G dàn dựng phần vocals và thiết lập context hoàn hảo nhất cho Miryo tỏa sáng. Trong khi Narsha, Ga-In và JeA đều chọn cách hát tựa thở, tràn đầy tính mời gọi, Miryo bắt đầu sự thống trị của mình bằng những tiếng “You!” chen lẫn ở chorus. Sự tương phản giữa 2 sắc thái khác nhau này là một combo đơn giản nhưng hiệu quả vô cùng. Một bên là những lời tán tỉnh mềm mại, một bên lại là sự ngạo nghễ biết mình đã nắm trọn anh chàng trong tay. Qua đến đoạn bridge khi cô bắt đầu rap, bạn hiểu tại sao Miryo lại được nể như thế trong giới Hip-Hop. Từ flow cho đến cách cô nàng thông minh “mượn” dòng lyrics từ huyền thoại rap TupacHow do you want it baby? How do you feel?“*, Miryo thật sự là một rapper có lửa lẫn am biết “dòng nhạc” của mình. Và dù “Recipe” không thể trở thành hit cỡ “Abracadabra” hay “Sixth Sense“, sức nặng của nó thì không thua kém là bao.

article_bnr_beg-crop

———-

9

———-

* Dòng lyrics của bản original của Tupac là “How do you want it baby/How does it feel?

20
Jul
14

Discovery: Zion. T – She (feat. Beenzino) (2013)

tumblr_mnlnzhqXmd1qc9enro1_1369897902_cover

Zion. T

She (feat. Beenzino) | Youtube

Red Light

———–

Mình biết nhiều bạn không thích việc VNNTB – một blog với mục đích ban đầu là giới thiệu về Alternative/Indie với cộng đồng yêu nhạc – càng ngày cover nhiều về K-Pop. Nhưng K-Pop không phải chỉ là SNSD, 2EN1, Super Junior hay BIGBANG. Mình nghĩ luôn tồn tại một dòng chảy underground ở nền âm nhạc của mỗi nước và nhánh neo-soul/hip-hop của Hàn Quốc hết sức đáng nghe. Những album như Fantasy (Jinbo), Get Real (Deez) và Red Light (Zion. T) hay lẫn sáng tạo không thua kém bất kì Devotion (Jessie Ware) hay channelORANGE (Frank Ocean) nào. Thậm chí, ngoại trừ FKA twigs năm ngoái, mình vẫn chưa thấy một nhân tố mới nào gần đây làm R&B nghe “fresh” và thú vị như cách Zion. T làm với Red Light.

Ban đầu khi thấy một bạn gợi ý anh này trên Facebook, mình cũng hơi tò mò. Sau 5 giây của “She“, mình đổ gục. Sau khi Zion. T hát câu đầu tiên, mình xin tuyên bố anh này là BIAS của mình. Điều bạn sẽ chú ý đầu tiên là giọng hát vô cùng độc đáo của anh này. Thoạt nghe thì dễ nghĩ đến G-Dragon cả Miryo (Brown Eyed Girls) nhưng trong khi 2 người kia thường không thay đổi nhiều trong tone xuyên suốt một bài, Zion. T tận dụng tất cả những tone màu khác nhau của giọng, thêm chút “nghẹt” của giọng mũi lúc này lúc kia và càng nghe càng khó lẫn lộn anh với bất cứ ai. Cái đáng khen nhất không chỉ là việc giọng anh lạ mà còn ở chỗ anh BIẾT dùng nó ra sao. Ở “Two Melodies” (hát với Crush), anh hát mượt như bất kì ca sĩ chuyên trị R&B Ballad nào, tận dụng vừa phải luyến láy và kiềm chế rất giỏi những khía cạnh “ngổ ngáo” của giọng để cho hợp với mood bài hát. Ở “O” và “She“, 2 bài R&B pha funk, anh thực hiện đủ trò với giọng nhưng kết quả không bao giờ lố bịch. Bài hát thì thú vị hơn bởi những màu sắc từ vocals đem lại mà còn tự tin chứng minh chủ nhân đằng sau là người hiểu rõ điểm mạnh của mình.

Nhưng nếu chỉ tóm gọn Zion. T vào mỗi vocals thì quả là bất công vì production của anh, cũng như cách anh arrange bài hát đều là những điểm đáng nói. Ngay từ cách anh mở đầu “She” bằng việc đặt những tiếng kèn líp bíp qua những chỗ hở trong đoạn beat bị chặt ra liên tục, bạn biết ngay mình đang nghe một kiểu fusion ít ai chịu khai thác nữa trong nhạc R&B Đương Đại: nối kết nó với groove của nhạc Funk và cả Doo-Wop thông qua việc dùng nhiều lớp background vocals của chính mình. Đến 2/3 bài, khi anh này chọn electric guitar để tạo cao trào ở bridge, một style phổ biến trong Pop/R&B những năm 90s (hay dể thấy hơn, nhạc Pop của Mỹ Linh trong trăm năm nay), mình không thể chê ở đâu nữa. Anh lấy một trend rất khó xử lí bởi kiểu tạo crescendo bằng tiếng guitar điện rất dễ làm bài hát nghe sến, nhưng ở đây, trong thế giới của Zion. T, nó nghe như lựa chọn hợp lẽ nhất.

zion-t-1-crop

——–

9

——–

Đáng Nghe Nốt: “Two Melodies” (feat. Crush), “Babay” (feat. Gaeko của Dynamic Duo), “O




ALBUM REVIEW IN 2014

Photobucket Photobucket Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 221 other followers