21
May
13

Best Track of 2013: Annie – Tube Stops and Lonely Hearts

Annie-Tube-Stops-and-Lonely-Hearts-iTunes

AnnieTBA

TUBE STOPS AND LONELY HEARTS

———-

8-

———–

Robyn thì chắc ai cũng biết rồi cho nên hôm nay giới thiệu Annie. Đến từ Na-Uy lạnh lẽo, Annie là một trong những trường hợp bất công nhất trong pop (như Robyn) ở tỉ lệ chất lượng và thành công thương mại. Trong khi Robyn đập vỡ trái tim người nghe và bảo họ lên sàn nhảy cùng lúc, Annie duy trì cái thông minh, lém lỉnh và giản đơn vào nhạc pop với sự production cao cấp từ những Xenomania và Royskopp. 4 năm sau Don’t Stop và single đỉnh của đỉnh “Songs Remind Me of You“, Annie trở lại với một single mang màu sắc thâm tối hơn bao giờ hết.

Được sản xuất bởi Xenomania và Ville Haimala, “Tube Stops” không có cái bóng mượt như những single khác của Annie mà nó nghe gai góc lẫn “thử nghiệm” hơn, đặc biệt trong cấu trúc bài hát. Tuy đọan hook chính rất hay (đọan Annie lập đi lập lại “Oh mama mama mama“), nó lại không phải là điệp khúc – nơi mà ta thường bắt gặp hook trong nhạc pop, và nói thật thì mình cũng không nghĩ “Tube Stops” thật sự thiết lập chính xác đọan nào là điệp khúc trong cả nguyên bài. Mình luôn tuyên dương khi người nghệ sĩ làm điều gì đó catchy mà vẫn đi ra khỏi cái khuôn khổ truyền thống. Không may thay, “Tube Stops” có đủ mọi sức mạnh từ phần production nhưng nó lại thiếu cái dynamic, hay sức nặng, từ một chorus đáng nhớ như những bài trước của Annie và đó là lí do duy nhất mình đặt bài hát ở xém hay (8-).

20
May
13

Giọng Hát Việt: Mùa 2 – Tập 1

giong hat viet

Ưu điểm trước hết là bộ tứ huấn luyện viên này hơn đứt năm ngóai trong chuyên môn lẫn việc thể hiện tính cách với công chúng. Ngừơi xem Giọng Hát Việt 50% xem vì thí sinh, 50% khác xem vì thích nghe các HLV giành giựt lẫn “đối đầu” với nhau.

Quốc Trung đeo kính rất là buồn cười. Một bên tỏ vẻ nguy hiểm, bên kia thì che giấu mình thực sự nghĩ gì và cứ thế, liên tục đá đểu Đàm Vĩnh Hưng. Tóm lại là mình muốn làm bác Trung khi về già.

Hồng Nhung nói chuyện dân marketing và sales chắc phải gọi là chưởng môn =))

Mỹ Linh làm mình bất ngờ vì không ngờ cũng nhiều chiêu như thế.

Đàm Vĩnh Hương: lắm trò thiếu duyên

———-

Đội Hồng Nhung

Phạm Khánh Duy – What You Say You Love Me

945497_389485717836126_315160239_n

Chọn một trong những bài buồn ngủ và nhạt nhẽo nhất trong nhạc semi-classical pop. Hồng Nhung bắt đầu triệu chứng cứ Ớoooooooooooooooooo trong phần audition này, rồi sau đó dựa vào ghế cười há hố nghe rất là sợ. [5]

Đòan Mạnh ThắngMy Love

576656_389485897836108_1401309621_n

Hát bắt chước Justin Timberlake từ đầu đến cuối theo kiểu di chuyển từ verse sang chorus bằng giọng kim qua giọng thật. Giọng thật thì bình thường, giọng kim anh này nghe rất là đơn điệu và thiếu cái tông “ấm” của JT. Bỏ qua lỗi về ngôn ngữ phát âm thì cũng phải khen vì dám chọn hát bài này. Cộng điểm vì bài hát nên cho [6]

Âu Bảo NgânI Could Have Danced All Night

971699_389485917836106_1163595720_n

Ai mà dám bảo Susan Boyle này nọ mình sẽ đập vào mồm. Chị này nhìn dễ thương, kiểu ăn mặc retro rất đẹp thế này mà bảo Susan Boyle gì? Chừng nào nhìn như Rihanna lúc mới bị hành hung xong mà hát thế này thì mới giật tít thế nhé.

Một trong những thí sinh ít nhất có thể hiện cá tính riêng ra trên sân khấu. Chị này đánh đổ mình ngay đoạn nói “Em rất tự tin về bản thân mình” và cười tươi như hoa. Kiểu bài hát thì không phải gu của mình, nhưng hát thì hay. [7]

Trương Bảo NhiCặp Ba Lá

486650_389485941169437_444731562_n

Favorite cả đêm. Dám chọn một trong những bài tiêu biểu nhất của Ngọc Khuê mà hát vẫn thể hiện cá tính trong âm nhạc rõ ràng đến thế. Stage presence thì không có nhưng kiểu chọn xử lí rất hay và làm mình vô cùng ấn tượng. Một số người trong tập này hát rõ ràng bị bản gốc ảnh hưởng quá nhiều, chứ em này hoàn toàn trút lột cái “lẳng lơ” của Khuê, và đem một cái “tăm tối” qua kiểu hơi khàn khàn vào bài hát. Hay. [8]

—————————-

Đội Đàm Vĩnh Hưng

Nguyễn Trần Minh SangNơi Tình Yêu Bắt Đầu

970872_389485701169461_1864049802_n

Đọan chorus cuối của bài này, mình luôn hy vọng bất kì ai hát cũng nên lên tông để cao trào thêm căng và quyết liệt. Anh này không lên cho nên nghe kiểu bạn đang xem phim đúng đọan hồi hộp thì nó cúp điện ấy. [5]

Phạm Hà LinhEm Vẫn Muốn Yêu Anh

971121_389485884502776_433425578_n

Nói thật chứ Hà Linh đi thi cũng giống như bảo Nguyên Thảo đi thi Vietnam Idol ấy. Mình đảm bảo cả 4 vị giám khảo đều nhận ra đó là Hà Linh cho dù khi không quay lại, và mình nghĩ trường hợp Hà Linh là do BTC “kêu gọi” – như kiểu producer bản The Voice US chuyên gia “khuyến khích” hàng lọat ca sĩ đã từng có hợp đồng đi thi.

Phần hát không phải nói gì nữa. Kinh nghiệm lẫn xử lí vượt xa tất cả mọi thí sinh khác trong tập này. Tài năng của một ca sĩ, mà đặc biệt là Hà Linh, đó là khi đem cả một bài nói thẳng nghe rất chợ này nghe được đến thế.[8]

Ai mà quên được màn biểu diễn Dệt Tầm Gai của Hà Linh ở SMĐH?

Vũ Thảo MiYou & I

943209_389485964502768_61059770_n

Em này là ví dụ rõ nhất của “raw talent” – tài năng chưa được giũa gọt gì cả, và đây là kiểu thí sinh các HLV có lẽ thích nhất vì họ sẽ train được dễ hơn. Ngọai trừ câu thứ 2 trong bài hát bị phô và một số nốt cao ở phần cuối hát lên cao độ chưa đúng, em này hát rất tự tin, phát âm rất rất tốt (không nhớ một thí sinh nào từ The Voice Việt phát âm tốt vậy). Hy vọng sẽ không bị Đàm Vĩnh Hưng (lẫn những producer đằng sau) dìm vào hàng lọat bài hát nghe ngu và làm uổng cả tài năng em ấy. [7]

———-

Đội Quốc Trung

Gia BảoSaving All My Love For You 

972096_389485741169457_2093979063_n

 Mấy đọan như “But no other mannnn” nghe giọng như bị nghẹt qua vibrato mặc dù thí sinh có vẻ đang cố đem chất growling (gằn?) vào. Cũng chính mấy đoạn ấy câu hát không được thóat hơi và nghe annoying vô cùng. [4]

Nguyễn Văn Viết - Gánh Hàng Rau

734178_389485767836121_1827517031_n

Chọn một trong những bài hay nhất của Hà Anh Tuấn và hát khá ổn. Tuy nhiên bài này bản gốc nổi vì cách phần groove bật qua bật lại với phần production, chứ mình không nghĩ nó là một bài kiểu khoe giọng tốt nhất. Được cái anh Viết cũng thử làm một số thay đổi thú vị gần cuối và mình không phải ngáp như 3 màn đầu. [6]

Thân Trọng Nghĩa - Here Without You

485432_389485831169448_1586265685_n

Overrated. Boring song choice. [5]

———-

Đội Mỹ Linh

Trần Thụy Bình QuyênI Cried For You

968841_389485864502778_957320279_n

Giọng dễ chịu, mỏng manh và rất đẹp. Mình cũng thích một số xử lí qua cách chị ấy nhả chữ, nhưng kiểu giọng (lẫn cách hát) có vẻ sẽ hạn chế chị ấy trong kiểu thi này, đặc biệt khi Battle Rounds.[6]

———-

Credit: Ảnh từ Facebook của The Voice Việt

19
May
13

Single Review: BoA – Disturbance

130128_boa_disturbance

BoA 

DISTURBANCE

———-

7

———–

Cảm giác khi nghe “Disturbance” lần đầu tiên là hơi bất ngờ. Tựa đề bài hát làm mình nghĩ nó sẽ đem BoA đến kiểu nhạc electro-pop/synth-pop với ảnh hưởng mạnh mẽ của US dubstep/bass ầm ầm như hàng lọat các idols của Hàn Quốc hiện nay, và bất ngờ này hoàn toàn là một điều tốt. Được sáng tác lẫn sản xuất bởi chính BoA, “Disturbance” nối tiếp kiểu nhạc Pop/R&B như single “Only One” năm ngóai (cũng do chính BoA viết) và là một trong những bài K-Pop mình có thể chịu được trong năm nay.

Nhìn chung, “Disturbance” là một bài hát lịch sự và phần nào dè dặt. Bạn sẽ không bắt gặp điều gì mới ở đây vì BoA dường như viết một bài hát tôn vinh mọi điểm mạnh của mình thay vì cố chạy theo xu hướng hay thử đi theo một dòng nhạc không hợp. Giọng hát BoA trước giờ vẫn là một nhạc cụ hợp vô cùng cho nhạc pop: trong trẻo như dòng suối, nữ tính, trầm tư và có chút ngọt ngào chính chắn. Chính vì vậy, những bài mid-tempo R&B (hoặc ballad) hợp cho BoA hơn những bài đòi hỏi giọng hát phải “góc cạnh” như ”Eat You Up” – khi cảm giác gượng ép hiện lên rõ.

Disturbance” chen lẫn giữa nhạc cụ thật qua tiếng piano như bước chân rải rác, và một số chi tiết được làm qua synthesizers để cho nó mang cảm giác hiện đại hơn. Điểm sáng nhất của bài vẫn chính là giọng của BoA – người xử lí bài hát với đủ tự tin, biết để đủ ngọt lúc nào, biết lúc nào nên nhẹ nhàng và lúc nào không nên làm quá. Nhưng cái khiến mình không cho bài này “Best Track of 2013” là việc BoA quá dè chừng và cẩn trọng trong phần sản xuất bài hát. Vì bài hát trôi quá êm đềm, đến một lúc mình cảm thấy không có gì níu kéo mình nghe lại. Khi BoA nắm trong tay quyền sản xuất như vậy, mình thật sự muốn thấy nàng bước ra khỏi vòng tròn an toàn  và thử một số âm thanh mới vào kiểu mid-tempo R&B của mình hơn.

P.S: Hơi ngược đời vì trong khi mình nghĩ phần lớn single mid-tempo và ballad của BoA nghe tốt hơn phần uptempo, single xuất sắc nhất của BoA theo mình chính lại là “My Name“.

18
May
13

Sam Amidon – Bright Sunny South

———-

TÁC GIẢ: DAI VU

———-

Đừng bao giờ để tựa đề album của Sam Amidon đánh lừa bạn. All Is Well hay Bright Sunny South đong đầy những câu chuyện buồn trong nó, được kể bằng những bài dân ca cổ của vùng núi Appalachia , hoặc xa hơn từ bên bờ kia của Đại Tây Dương, Anh Quốc và Ireland. Được chấm phá thêm đâu đó bằng một số cảm hứng hiện đại hơn như Tim McGraw, Mariah Carey hay cả R. Kelly (trong đĩa I See The Sign), ngay cả những bản cover này cũng không bao giờ bị lạc lõng với phần còn lại của album mà như nút thắt đẹp đẽ nối kết những phần âm nhạc khác biệt với nhau.

Và cũng đừng vội nghĩ rằng Sam Amidon là một anh chàng buồn bã đáng tội nghiệp đến khi bạn thực sự hiểu rõ những điều anh hát. Với phần lớn là dân ca xa xưa, những bài hát bắt nguồn từ thời chiến, hay những năm canh nông mất mùa, giới săn vàng cuối thế kỷ 19 hay dân thợ mỏ, đi tàu, Sam chủ yếu đóng vai trò như một người kể chuyện nhập tâm vào nhân vật của mình. Trong bài hát tựa đề album,”Bright Sunny South“, anh là người lính trẻ chia tay gia đình để ra trận: “Your grief and your sorrow, they trouble me so / I must be going for here I cannot stay / I’m going in defense of her own native land“.

Đôi khi một số dị bản khác nhau được sử dụng và cắt xén lại để tạo ra một cách diễn giải mới. Ví dụ như “I Wish I Wish” bắt nguồn từ bài dân ca “A Brisk Young Sailor Courted Me“, vốn là câu chuyện về một cô gái trẻ yêu một chàng thủy thủ và mang đứa con của anh nhưng đã bị anh phản bội để chạy theo một cô gái trong tửu điếm. Trong phiên bản của Sam Amidon, câu chuyện phản bội của chàng trai đã được lượt bỏ, và cùng với phần phối ấm áp của Jerry Boys và Thomas Barlett, bài hát nghe như lời an ủi của người vợ cùng bào thai đang gần kề cái chết với người đàn ông của mình.

Chủ đề về cái chết dường như là một thành phần không thể thiếu trong âm nhạc của Sam A.. Lựa chọn một bản country khá chán vốn là hit Billboard Top 100 của Tim McGraw, gần như cùng một dòng nhạc, biến tấu của Sam A. khác lạ, tươi sáng nhưng vẫn cảm động về lời chia tay với người bạn đã khuất. Còn “He’s Taken My Feet” khiến tôi nhớ đến ngay “O‘ Death” trong album All Is Well, một trong những track của Sam mà tôi thích nhất. Trong “O‘ Death“, chàng trai trẻ van nài thần chết “spare me over til another year“, thì trong “He’s Taken My Feet“, chàng trai đã “will praise him when I die, shout salvation as I fly. Thay banjo, dàn sáo và dàn nhạc dây bằng guitar, trumpet và guitar điện, nhưng sự tương tự về cấu trúc bài hát, và phần banjo/guitar hết sức tiết chế làm hai bài hát kết nối với nhau như một câu chuyện liền mạch, dù không hiểu có phải là chủ đích của Sam hay không.

À, cũng không thể thiếu những bản dân ca buồn về tình yêu nữa chứ, mà điển hình nhất trong catalogue của Sam là “Saro“, một fan-favourite, kể về một người nhập cư từ một vùng đất không tên cùng với giấc mơ Mỹ và “leaving my darling pretty Saro behind“. Trong “As I Roved Out“, bản folk phóng khoáng nhất mà anh từng hát, Sam làm một kẻ say trăng, say rượu giữa một đêm đông vì “her love is such a careless thing“. “Streets of Derry” thì lại gợi ta nhớ đến một bài dân ca khác mà Sam từng thể hiện, “Wild Bill Jones“. Nếu Wild Bill Jones bị giết một cách hoang dã bằng luật rừng của cowboy thuở xưa vì tình yêu của anh với bạn gái của kẻ khác, thì trong “Streets of Derry“, chàng trai sắp “die on the gallow tree cắn rứt vì liệu bạn gái anh có đến gặp mình trước khi anh bị xử tử hay nàng cảm thấy xấu hổ vì những tội ác mà anh mang trên vai.

Cách làm mới folklores của Sam Amidon sẽ hơi quái lạ đối với những người đam mê dân ca truyền thống của Mỹ, nhưng những hơi thở khá đương đại, dễ chịu như vậy, theo ý riêng của tôi, lại khiến dòng nhạc này đến gần hơn với những thính giả khác. Biết chọn người cộng tác thông minh như Nico Muhly, Valgeir Sigurðsson trong quá khứ hay với Jerry Boys, Thomas Barlett hiện tại, ê kip của Sam luôn biết xào nấu chất liệu gốc rất nhuyễn và quan trọng hơn, rất biết cách tôn giọng của anh. Vocal của Sam vẫn đầy tính đặc trưng của dòng nhạc này, những đoạn đay giọng hay cái bàng bạc, mang mác của núi đồi, đồng cỏ; nhưng vẫn có cái gì đó rất riêng mà tôi vẫn không định nghĩa được. Một sự ấm áp, buồn bã nhưng không ủy mị mà khi anh hát đến câu cuối cùng của mỗi bài hát, dù giọng anh không hẳn là một chất giọng diễn cảm mà đôi khi còn rất cứng và thô ráp. Sẽ hơi lạ lùng, nhưng tôi mạn phép được xếp chung Sam Amidon vào cùng một hạng mục với Matt Berninger của The National, những vocal nam mà theo tôi, không cần “diễn” nhiều nhưng vẫn khiến ta “cảm” được.

Sam Amidon không hoàn toàn là một nghệ sĩ hấp dẫn. Anh ăn mặc khá tuềnh toàng, bình thường và những buổi diễn live của anh thì luôn đầy ngẫu hứng, những phần trình diễn không cần nhịp phách mà tay trống phải chạy đua theo anh, những bài hát bị cắt giữa chừng để anh kể một giấc mơ nào đấy (không mấy liên quan) hay là phần hít đất (!) (cũng rất không liên quan) . Có lẽ chính cái vẻ laid-back và phong cách vô tư như vậy lại khiến anh đáng quý giữa rất nhiều nghệ sĩ mang tính trưng trổ và hợp thời hiện nay. Và cũng sẽ lâu lắm nữa mới có một người nghệ sĩ mà khi nghe anh hát, tôi bỗng ước anh trở thành một người bạn, một người anh như vậy.

———-

8.5

16
May
13

Single Review: Katy B – Aaliyah / What Love Is Made Of

Katy-B-Danger

Katy B | Danger EP

AALIYAH (feat. GEENEUS & JESSIE WARE)

———-

8

———–

Sau khi ai cũng hoàn thành list bài hát yêu thích vào cuối 2012, Katy B tự nhiên nhảy vào tặng cho thiên hạ một EP miễn phí. Nếu EP tàn tàn thì không nói làm gì, nhưng đằng này nó có hai trong số những bài hay nhất cả sự nghiệp của nàng: “Get Paid” và “Aaliyah“. Trong bài sau, Katy sử dụng tên của huyền thọai R&B (1990s-2000s) để mô tả người phụ nữ có sức quyến rũ quá lớn cho nên chỉ còn nước cầu xin Aaliyah tránh xa tình yêu của mình ra.

Chủ đề tương tự đã từng được phác họa qua bài hát kinh điển “Jolene” của Dolly Parton nhưng trong khi bài này đau đớn vật vã kiểu quỳ xuống lạy chị kia tha cho chồng/người yêu mình, “Aaliyah” là phiên bản ít nghiêm trọng hơn. Mình đánh giá cao bài hát vì nó dùng một chủ đề nghe có vẻ thê thảm  nhưng KatyGeeneus (producer chính) vẫn giữ cái nhộn nhịp của nhạc electro-pop xuyên suốt bài. Họ không quan trọng hóa vấn đề và vì thế, “Aaliyah” vẫn có thể thưởng thức được cho dù bạn có bị  trường hợp tương tự (mình hy vọng bạn và người yêu không gặp cô Aaliyah nào).

Katy-B-What-Love-Is-Made-Of

Katy B | TBA

WHAT LOVE IS MADE OF

———-

6+

———–

What Love is Made Of” tiếp nối EP Danger và đóng vai trò mở màn cho album sắp ra mắt của Katy trong 2013. So với single một thời gây gió bão “Broken Record“, mình không thích bài này bằng. Điều tốt là Katy không bám víu vào công thức từng làm mình thành công, và khi bạn là một thành viên của nhạc pop hiện đại, thay đổi gần như là cần thiết. Ở “What Love“, Katy vẫn còn đôi tai nhạy bén cho giai điệu nhưng đáng tiếc lần này hook chỉ dừng lại ở tạm được và chủ đề cũng không có gì đáng bàn.

Phần production (mình đóan là do Geeneus phụ trách vì đọan rave synth tạo thành tiếng riff chính nghe giống “Aaliyah“) mắc lỗi tương tự như phần sáng tác. Nó không hay không dở nhưng Katy đã từng làm kiểu này tốt hơn rồi. Và nặng nhất là nó thiếu bất ngờ như kiểu breakbeat trong điệp khúc Katy một thời làm ở “Broken Record” và “Perfect Stranger“. Nếu production chỉ hạn chế trong lãnh địa này, hy vọng Katy sẽ đáng nhớ hơn trong hook cô làm. Châu Âu không phải là nơi để lười biếng khi làm nhạc pop thông minh. – bạn sẽ chẳng biết khi nào Annie hay Robyn sẽ xuất hiện và càn quét tất cả.

14
May
13

James Blake – Overgrown

James-Blake-Overgrown

Mỗi người chúng ta tiếp thu âm nhạc khác nhau và vì thế điều ta để ý trước nhất khi nghe một sản phẩm cũng hoàn toàn khác. Với mình, đó là âm thanh toàn diện: phần sản xuất (production), phối khí, các âm thanh có hòa hợp tốt với nhau không, nhạc cụ gì hợp / không hợp với bài, và phần giọng đi chung trên nền nhạc nghe thế nào. Khi đã dần có cảm tình qua lần nghe đầu tiên, mình mới đi sâu hơn, nhìn vào lyrics, cấu trúc, và tìm đọc thêm phỏng vấn của nghệ sĩ để hiểu thêm về hoàn cảnh làm nên bài hát.

 Cách nghe này đôi khi giúp mình lọai bỏ ngay những bài mình biết mình sẽ không bao giờ “nuốt trôi” vì mình chú trọng quá nhiều vào production. Đôi khi thì cách thưởng thức này cũng khiến bản thân trở nên cứng nhắc vì nó ngăn cản việc thả lỏng, thỏai mái và thưởng thức bài hát. Thay vào đó, việc muốn viết cho VNNTB nhiều hơn biến “nghe xong phải đánh giá” trở thành thói quen.

Lí do mình đề cập đến cách nghe này vì nó ảnh hưởng đến cảm giác ban đầu mình có cho album Overgrown của James Blake. Overgrown không phải là kiểu album có tác động mạnh một khi bạn đã quen thuộc với các sản phẩm trước của anh chàng này. Bởi vì ngọai trừ 2 bài với nhạc dance mạnh mẽ “Digital Lion” và “Voyeur” , các bài còn lại đều khoảng mid-tempo chen lấn giữa những sáng tác đơn giản bằng piano và các bộ gõ / âm bass làm với laptop. Chính vì thế, cho dù lần nghe đầu tiên có thấy thích thú với một số hướng đi mới từ Blake thế nào, mình không cảm thấy đủ hứng thú để viết review cho album.

JamesBlake1

Một trong những điều mình nhận ra ở tháng này là đọc các bài phỏng vấn nói về hoàn cảnh, tâm sự, ảnh hưởng, cảm hứng của người làm album thật sự giúp mình cảm nhận sản phẩm của họ ở một góc độ sâu sắc hơn và vì thế, mình trân trọng hơn những gì họ làm. Overgrown không phải là album mình thích nhất trong 2013, nhưng nếu bạn kiên nhẫn, thật sự album này, như James Blake (2011), là một hành trình rất đáng đi và khám phá.

 Overgrown đánh dấu rất nhiều trưởng thành và cải thiện đáng nể từ James Blake trong vai trò nghệ sĩ, nhà sản xuất, lẫn trình bày. Ở một mặt, Blake không còn cho vào một lọat những bài ngắn ngủn và nghe như chỉ được hoàn thành nửa chừng (“Give Me My Month”, “To Care (Like You). 10 bài ở đây nghe hoàn chỉnh hơn, mở đầu kết thúc với dàn ý và thực hiện đầy đủ. Cả bản piano ballad “Dlm” cũng được xếp hợp lí như một đọan nối giữa bài “pop” nhất và bài “dance” nhất của album.

Tựa đề Overgrown, theo như Blake tiết lộ, hoàn toàn không có ý nghĩa đặc biệt gì ngọai trừ việc trùng tên với bài hát anh làm đầu tiên sau tour diễn cho album đầu tay. Nhiều chuyện diễn ra trong thời điểm này mà nổi bật nhất là việc Blake bắt đầu (tủm tỉm cười) biết yêu: đối tượng (lẫn mục tiêu của các fan-gơ) là chị Theresa Wayman của nhóm Warpaint từ Los Angeles (Mĩ). Hạnh phúc mới ấy khó cho anh giải thích, nhưng khoảng cách hơn 3,000 dặm giữa hai người lại càng khó hơn. Tình yêu trở thành nguồn cảm hứng cho Overgrown, và việc ít khi gặp nhau cũng đưa đến những giây phút hoang mang, bực bội trong album này.

James-Blake-Overgrown6-640x331

Ở “Retrograde”, Blake không những vượt trội mọi bài khác anh từng làm trong mặt vocals, mà nó dễ dàng là bài pop hay nhất anh từng làm. Nói là “pop” chứ không điều gì trong “Retrograde” là tầm thường. Anh xây dựng lên những chord progression lạ và mới mẻ trong khi anh vẫn thỏai mái tạo những giai điệu dễ nghe trên nền nhạc đó. Bài hát phối hợp giữa những đọan ngân đầy chất neo-soul của D’Angelo (Brown Sugar, 1995),kiểu production tạo cao trào những lúc người nghe không hề mong chờ, và khi anh thổn thức “Suddenly I’m hit!”, mình tin anh ấy đã được tình yêu đánh trúng thật.

 Ở hai bài nổi bật “Overgrown” và “Our Love Comes Back”, Blake thoải mái hơn bao giờ hết khi anh hát về tình yêu, một chủ đề người nghe dễ đồng cảm, và trong vị trí của anh, anh giờ hiểu rõ hơn ai hết. Ở bài đầu, trong muôn vàn những tiếng gõ nhịp 4/4 và tiếng piano mỏng manh như kính vỡ, Blake giải bày nỗi cô đơn trống rỗng của những con người chấp nhận yêu “xa”. Anh không muốn trở thành ngôi sao sáng mà chỉ muốn là hòn đá trên bờ, thứ đồ vật ít nhất còn được đứng sự sống của biển và của đất. Đến bài kết “Our Love”, cái hoang mang bám theo anh cũng dần tàn phai. Mỗi lúc câu “I love that it’s right on time/Our love comes back in the middle of the night” đến, bài hát được gửi trọn như lời cảm ơn đến chị Wayman vì mọi chuyện. Tình cảm ấy nếu do người khác làm rất là dễ vào ngay chữ “sến”, nhưng qua bàn tay điêu luyện của Blake, “Our Love” là tình khúc vang lên khi đồng hồ chỉ mới 4AM, khoảnh khắc khi hạnh phúc khiến con người không thể chợp mắt, và sự nhạy cảm với tiếng động xung quanh chỉ làm cho niềm hạnh phúc kia ồn hơn bao giờ hết.

OVERGROWN1

Nói về album ở kiểu khô khan hơn thì có một vài hướng đi từ Blake mình thích và một số mình không ưa. Ở “Life Around Here”, anh cuối cùng quyết định thể hiện tình yêu mình dành cho Timbaland bằng cách khai thác kiểu syncopated beat đặc trưng của huyền thọai này (“More Than A Woman” – Aaliyah), và kết quả là một bản homage đầy dấu tích của Timbo lẫn đầy đặc trưng của Blake. Ở “Take A Fall For Me” thì khác, bài hát có sự góp mặt của huyền thọai rap RZA của nhóm Wu-Tang Clan, nó nghe lạc đường ở Overgrown. Nếu bài này Blake tung ra riêng ở dạng single riêng biệt thì không sao vì dễ gì một producer như anh được RZA chịu nhận beat và rap cho. Có điều sự hứng thú thái quá của Blake trong vai trò một fan hâm mộ làm album “ngã xuống” trong tai mình.

Dạo trước mình có review “Retrograde” và cho bài hát 7 điểm với lí do thiếu yếu tố gây ngạc nhiên. Bây giờ sau nhiều lần nghe trong context của album (và nhiều lần nghe lúc mờ sáng khi không ngủ được), nó trở thành một trong những bài mình thích nhất trong 2013, và có cảm giác những bài khác như “I Am Sold”, “Overgrown” và “Our Love Comes Back” sẽ còn làm mình điêu đổ hơn nữa. Overgrown là một album tâm trạng. Nó nói rất nhiều nhưng lại không bày tỏ điều đó qua những lần nghe đầu tiên. Nó như một “cuộc sống” bé nhỏ, dần dần len lỏi từ một hạt mầm li ti đến khi thành cả một cái cây đồ sộ, và nó ra hoa bừng nở khi bạn cho nó đủ thời gian và kiên nhẫn. Mình không có ý bạn phải tự bắt mình nghe đi nghe lại cho đến khi “bắt” bản thân thích album này. Cái mình muốn nói đơn giản là Overgrown nếu đúng lúc nào đó bạn nghe, nó thật sự sẽ “grow” và Blake không cần phải nói gì to hơn thế để chứng minh điều đó.

James-Blake-Overgrown3-640x292

8.5

Credit: Ảnh từ Fuzbit.net

11
May
13

Single Review: Camera Obscura – Do It Again

bce38dae

Camera Obscura | Desire Lines

DO IT AGAIN

———-

6-

———–

Camera Obscura là một ban nhạc indie pop đầu tiên mình phát hiện vào 2009 – năm mình bắt đầu tìm ra thế giới nhạc alternative. Họ là kiểu nghệ sĩ không có album nào quá nổi bật để đưa họ trở thành ngôi sao kiểu Dirty Projectors hay Animal Collective, nhưng cũng luôn đảm bảo album mình đủ tốt toàn diện để không trở nên mờ nhạt như She & Him. Việc đứng ở giữa mãi như vậy cũng trở thành cảm giác của mình với single mới “Do It Again“.

Ở 2013, ban nhạc dường như không muốn thay đổi gì cả. Bạn có thể đặt bài hát vào My Maudlin Career (2009) hoặc Let’s Get Out of This Country (2006) và “Do It Again” sẽ không hề nghe lạc đàn tí nào. Tiếng drum đem cảm giác chuyển động cho bài hát, tiếng đàn mandolin phất phủ, và giọng hát trong như dòng suối của Tracyann đã trở thành công thức indie pop chuẩn cho Camera Obscura.  Hy vọng bài hát không phản ánh toàn bộ Desire Lines, vì mình thực sự mong chờ một cái gì đó mới mẻ hoặc khác khác. Nếu cứ vẫn y chang thì mời ban nhạc “do it again“.




ALBUM REVIEW IN 2013

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 90 other followers