15
Jun
12

My Bloody Valentine – Loveless


Có hai sự kiện quan trọng xảy ra vào năm 1991. Một là ban nhạc grunge Nirvana tung ra album Nevermind và mãi mãi thay đổi mặt trận của rock. Hai, 1991 là năm sinh của một trong những người có cống hiến lớn lao cho sự chua ngoa và đanh đá bậc nhất trong việc review nhạc nhẽo: Pauler. Đùa thôi chứ sự kiện còn lại là việc My Bloody Valentine cho ra Loveless, album mà đến 20 năm sau người đang viết bài review này tìm ra được và không hề nói quá khi cho rằng Loveless thay đổi hoàn toàn cách nhìn của mình về âm nhạc.

Loveless không nhận được nhiều chú ý khi nó ra đời. Một phần vì 1991 hoàn toàn là năm của Nirvana, năm “Smells Like Teen Spirit” trở thành anthem của cả một thế hệ và là năm khi grunge trở thành dòng nhạc nóng bỏng nhất trong giới phê bình lẫn thương mại. Phần nữa là ở chỗ Loveless không phải là kiểu album mà mọi người có thể cùng ôm vai hát hò với nhau nếu nó được mở trên radio. Nevermind lúc đó như một cây nến hùng vĩ cháy rực rỡ ngay khi được đốt. Ảnh hưởng của Loveless đối với âm nhạc lại như cách một ngọn lửa nhỏ dần dần lan rộng ra. Hơn 20 năm sau, thật quá khó để diễn tả Loveless quan trọng đến dường nào trong giới indie. Bao nhiêu ban nhạc chìm lên nổi xuống, bao nhiêu album từ xuất sắc đến tạm bởi Smashing Pumpkins/M83/Schools of Seven Bells/etc., bao nhiêu cố gắng để copy cho bằng được cái “sound” bất tử từ MBV, vẫn không một ai vượt qua được cái bóng của Loveless.

Khi lần đầu nghe MBV là qua bài “When You Sleep“, mình không thích chút nào vì nhạc ồn ào quá và bản thân không quen với thể lọai này. Tiếng guitar không chỉ ầm ầm mà lại còn rất thô nữa. Kiểu như nếu âm nhạc là thứ gì đó bạn có thể chạm vào được, “When You Sleep” cứ gai góc rất khó chịu. Thế là cứ để im album này trong iTunes qua một thời gian dài không đụng đến và đơn giản quăng nó vào danh sách “Album Nhiều Người Khen Còn Mình Thì Chịu“. Không nhớ ra từ lúc nào cảm nhận về album hoàn toàn thay đổi 180 độ. Chỉ có một kí ức nho nhỏ về album khi đang ngồi trên xe bus về nhà vào mùa đông năm ngóai. Các bác tài xế thường không thích hành khách mở  nhạc to cho nên nếu xung quanh yên tĩnh, bản thân phải tự hiểu nên giảm volume xuống. Ngày hôm đó trời rất lạnh. Lạnh đến mức mặc nguyên ba cái áo, quấn khăn như ninja mà gió như dao cứa vào da. Thế nên, đến khi được ngồi trong cái không khí ấm áp từ heat của xe thì thích lắm. Những khoảnh khắc ngắn ngủi thế, thứ mà sau đó có lẽ bản thân sẽ cho rằng vô cùng tầm thường và không đáng kể đến, trong phút chốc trở thành niềm hạnh phúc khó tả. Sau đó, mưa lại rơi ầm ĩ bên ngoài, tiếng heat ù ù bên trong, nghe đại Loveless từ bài “Sometimes” vì cảm thấy mấy album khác nghe nhiều quá rồi. Ngay phút ấy, cứ ngồi trơ ra như vừa nhận ra một epiphany nào đấy. “Sometimes”  là kiểu bài hát khiến bạn cảm thấy vậy. Rằng bạn như một người trên xứ lạ, xung quanh là hàng ngàn hàng vạn ánh đèn hồng lan tỏa chỉ đường, nhưng cái cảm giác lạc lõng cứ giữ bạn mãi không thôi. Tiếng guitar lúc đấy như những cái ôm chặt vô hình, day dứt và tràn lan. Những effect từ cách dùng tremolo và delay đem lại một độ dày nhiệm màu cho “Sometimes“, và điều duy nhất có thể làm lúc ấy là thả lỏng đi, bỏ đi, đừng níu kéo nữa.

Kevin Shields

Đọc về cách làm việc của Shields giống như đọc về một người vì quá khao khát thứ gì đó nên phát điên. Shields không cho McGee vào phòng thu – một điều chưa bao giờ thấy giữa nghệ sĩ và chủ hãng đĩa, anh thay đến hơn 18 kĩ sư âm thanh trong vô số studio và dành trọn hơn hai năm để làm ra cho bằng được cái âm thanh guitar mà anh mường tượng trong đầu. Đến cuối, anh tạo ra được thứ texture chưa bao giờ nghe qua ở bất kì album nào và giá phải trả lên đến tận 200 ngàn bảng Anh, một con số kinh dị nếu xét vào tài chính thời đó. Vì gần như bị Shields và sự “hoàn hảo” của anh ám ảnh, Loveless được tung ra cũng là lúc McGee chấm dứt hợp đồng với MBV.

Nhiều người chê bai Loveless cho rằng nó nghe như album bị “hỏng” trong lúc thu, và tuy rất muốn nhảy vồ vào họ, mình phải bình tĩnh lại và hiểu rằng họ đang nhìn Loveless ở góc độ nào. Đúng, nó là một album bất thường ở rất nhiều mặt. Texture của guitar trong Loveless như một cơn sóng đồ sộ liên tục dập mạnh vào người nghe vậy. Nó không có hình dạng hay cảm giác nhất định mà nó cứ rõ rồi lại mù mờ. Nó như thứ âm thanh đang kẹt giữa mơ và tỉnh. Giây phút khi một người cứ chập chờn bắt đầu nhắm mắt, mọi thứ trở nên nhòa dần như một bức tranh chưa khô bị tạt nước, nhưng họ lại không ngủ hẳn mà cứ qua lại giữa cái ranh giới ấy. Đó là chỗ Loveless đứng.

Kevin Shields Bilinda Butcher đều không phải là những ca sĩ có kĩ thuật hay quãng giọng để khoe khoang gì. Vocals từ hai người được sử dụng như một nhạc cụ để khơi gợi cho cảm giác bao trùm Loveless thay vì cứ theo mãi việc truyền tải ý nghĩa. Ở bản ballad “Blown A Wish” chẳng hạn, giọng hát Butcher chảy dài trên nền sampler (Woohahoooh), và mặc cho cái cảm giác bi quan vương vấn (Make a wish/Try to pretend that it’s true), những lời dấu yêu Once in love/I’ll be the death of you liên tục gắn liền với phần texture lung linh tuyệt đối của guitar và cách chuyển động như sao băng rơi của tiếng vocals đệm. Ở “To Here Knows When” thì Shields lại xử lí tiếng hát của Butcher rất khác và nghe cho ra những gì cô hát trở thành một điều không thể. Đây chính xác là điều mình muốn trình bày khi nói giọng hát trong Loveless không đứng trung lập ra trong vị trí “vocals” mà chúng đựơc dùng như một nhạc cụ. Vocals của Butcher như một gam màu hồng ấm giữa cái chao đảo xung quanh vậy. Có lúc đó là tiếng tòa nhà đồ sộ bắt đầu ngã sụp, nhưng trong thế giới của Loveless, trọng lực không tồn tại. Mọi thứ chỉ rơi chậm và biến mất trước khi chạm mặt đất (tương tự:  “Loomer).

Thế nên khi bình luận về Loveless, nói rằng album bị mix sai và gặng hỏi tại sao album không nghe giống như 200 ngàn bảng đã được đầu tư vào, bạn nên  nhận ra bạn đã hiểu lầm ý định của Shields. Có hàng trăm chi tiết trong mỗi bài trên Loveless đang chờ được nghe thấy và khi âm lượng được chỉnh càng to, những chi tiết đó dần hiện rõ, đánh dấu sự vượt bậc lẫn táo bạo không thể tưởng tượng của Shields trong mặt  production của âm thanh guitar vào đầu thập niên 90s. Nếu Loveless đã được thu ở dạng âm thanh rõ và “mượt” như Nevermind, nó vẫn có thể là một album rất hay chỉ bởi các bài hát trong album đều rất xuất sắc trong mặt sáng tác. Nhưng cái đưa Loveless ra khỏi bất kì so sánh nào có thể là bởi vì nó là một trong những album guitar-rock đẹp nhất lẫn mơ hồ nhất – thứ vẻ đẹp được tạo ra bởi cái điên cuồng với chủ nghĩa hoàn hảo của Kevin Shields và  dĩ nhiên, nó mãi mãi là cái đẹp khiến người nghe dành trọn cả đời để khám phá.

10/10

——————-

Download album tại

http://vnntbitcheslulz.tumblr.com: HERE

About these ads

10 Responses to “My Bloody Valentine – Loveless”


  1. 1 Linhxinxi
    June 15, 2012 at 1:14 pm

    mình đang yêu Only Shallow :))

  2. 2 MQ
    June 15, 2012 at 7:01 pm

    Trước giờ cứ tưởng Pauler sinh đầu 8x. :O

  3. 3 D.V
    June 16, 2012 at 7:05 am

    shoegaze là cái thứ nhạc đang nghe mà bị tắt đi giống như đang nằm mơ tự dưng bị tát 1 cái vỡ mặt.
    mà đúng như đoạn cuối bình luận, album này không khó nghe. it just need to be played loud enough.

  4. 4 BitchyLiTi
    June 16, 2012 at 9:33 am

    Thấy trên wiki hình như là 250 ngàn bảng

  5. 5 B
    June 20, 2012 at 9:51 am

    Phần mở màn =))

  6. 6 Radioheart1993
    September 9, 2012 at 4:06 am

    Album này vs Ok Computer: Cái nào xứng đáng với danh vị album của thập kỷ nhỉ?

  7. September 19, 2012 at 12:34 pm

    Lần sau chấm của Pop Will Eat Itself được không ?


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2014

Photobucket Photobucket Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 227 other followers

%d bloggers like this: