11
May
10

note #6: best tracks of 2010 & best old tracks

BEST. NEW. TRACK

The Radio Dep. | HEAVEN’S ON FIRE | Clinging To The Scheme | 8/10

Tiếp tục truyền thống năm nay promote cho dream-pop và indie pop, hôm nay là The Radio Dep – một ban từ Thụy Điển. Khác với kiểu organ chạy ngang và cắn xé vào lẫn nhau của Beach House trong Teen Dream, organ ở đây được dùng ở những nốt nhỏ nhắn, và rồi  chen vào những âm thanh rạng rỡ và mát mẻ. Pauler cũng không biết là phần vocals có phải là sample không, hay đơn giản chỉ là dùng effect nguyên bài cho vocals vì âm thanh nghe như người thể hiện bị nhốt ở một căn phòng khác. Càng về cuối, bài hát được hỗ trợ với một số instruments khác như âm saxophone rất dễ thương. Và dễ thương đến mức One look at you/Hell’s on fire. Sợ quá.

Gauntlet Hair | I WAS THINKING… | I Was Thinking Single 7” | 8.4/10

Điều tớ thích về Gauntlet Hair là khi bị Pitchfork giỡn là ban nhạc với cái tên dở nhất trong năm, họ viết hẳn một blog entry để bitch lại cho bằng được. Cảm hứng cho tên GH là khi Andy R. đang đứng ở một tiệm vintage mà anh hay đến. Ông chủ quán khi nhìn thấy một người khách, ông này bảo Andy rằng “Thằng cha đó quái dị lắm. Chả có gauntlet hair.” Và từ một cụm từ chỉ vì nghe vui tai, Andy quyết định chọn nó làm tên ban nhạc. 5 điểm vì tên quái dị. 5 điểm vì đủ dũng cảm bitch lại Pitchfork Media.

Về I Was Thinking, tai phải, tai trái, rồi cả hai lỗ tai. Những tiếng beat đập như pháo hoa tá lả, tiếng vocals nửa như hát và nửa như muốn gào to cho hả hê, Gauntlet Hair đem lại một trong những track hào hứng và đầy sức sống nhất trong năm 2010. Phần nào cũng gợi nhớ đọan chorus trong Fireworks của Animal Collective, nhưng Gauntlet Hair vẫn khá non tay trong việc tạo nên một bản noise-pop hoàn hảo. Nhưng từ tiếng huyên náo trong âm bass, hay đọan electric guitar solo, Gauntlet Hair thổi hồn vào bài hát của mình, biến nó thành một cơn gió chạy băng qua cái giá lạnh của mùa đông trước khi bị đóng băng.

Twin Sister | LADY DAYDREAM | Color Your Life EP | 8/10 |

Twin Sister sẽ là new act thứ hai sau Memoryhouse được VNNTBITCHES giới thiệu đến các bạn đọc thân yêu và thân mến của Pauler. Để dùng một cụm từ mô tả Twin Sister thì gọi họ là những kẻ yêu lãng mạn và yêu Bjork. Trong bản ballad tiêu biểu của EP đầu tiên, Twin Sister thể hiện cái yêu mà họ hướng tới trong phần nhiều bài hát của mình. Lady Daydream là nhân vật nữ, Green là nhân vật nam. Lady hứa hẹn sẽ dẫn Green đi thăm biển nếu Green quên đường. Lady mong Green sẽ nhớ mình. Và khi tạo nên một bức tranh với đủ màu xanh, Lady chỉ tự hỏi nếu tất cả chỉ là một giấc mơ It could be a dream, Green.

Lady Daydream bản thân là một bản indie pop hay và không bị gò bó trong cấu trúc. TS cũng rất chịu chơi khi họ sử dụng instruments một cách thú vị hơn một số ban mới bắt đầu làm nhạc. Nhưng Lady Daydream vẫn khá trôi nổi, và thiếu một điểm nhấn nhất định cho bài hát. Nếu bạn giống Andrea và 4 anh bạn của cô, bạn sẽ thích Lady Daydream như một kẻ nhìn thế giới như một căn nhà đủ màu. Nếu bạn quá nghi kị, đừng nghe TS vì họ sẽ chỉ làm bạn thêm bực mình.

BEST. OLD. TRACK

Dirty Projectors | USEFUL CHAMBER | Bitte Orca | 9/10 | 2009

Tuy Stillness Is The Move trở thành bản jam R&B/Art-rock của hippie lẫn indie kids, nó vẫn không đem Bitte Orca vào trường hợp của Fever To Tell (Yeah Yeah Yeahs), vì đơn giản còn rất nhiều tracks khác với chất lượng và sáng tạo đến điên cuồng của Dave Longstrength và đồng bọn. Useful Chamber là track dài nhất trong Bitte Orca và cũng là track dùng để diễn tả Bitte Orca như thế nào trong suốt quá trình nghe: harmonies của bộ đôi Angel/Amber bắn tỉa như đạn, bộ orchestra hoành tráng, cấu trúc hết sức phức tạp và không thể đóan nổi bài hát sẽ tiếp tục như thế nào.

Lấy ví dụ sau khi Dave vang vảng Bitte orca orca bitte/Bitte orca orca bitte, bài hát chìm lại và sau đó lại bắn văng lên với một đoạn harmonies cực kì đột ngột của Amber, sau đó lại hạ tông xuống cho Angel, rồi lại Amber, rồi lại Dave tiếp tục công việc của anh. Thật khó để đặt Useful Chamber vào một thể lọai nhất định vì nó quá biến chất, quá lạ, và phức tạp trong cấu trúc cũng như trong harmonies và instrumentation. Nhưng đó chính là điều khiến Dirty Projectors trở thành band yêu thích của một người quái đản không kém, Bjork, và của rất nhiều fan hâm mộ sự sáng tạo.

Kate Nash | NICEST THING | Made of Bricks | 7.8/10 | 2007

Kate Nash là một trong những người xuất thân từ trường Arts đào tạo ra Leona Lewis, Adele Adkins và Amy Winehouse. Nhưng cách cô nổi tiếng thì lại qua Myspace như Lily Allen. Cô cũng ghét đàn ông, cô cũng viết những bài hát để đâm chọt các anh ex, nhưng cô lại không cool như Lily, mà phần nào hơi đáng thương. Lyrics chưa bao giờ là mặt mạnh của Nash. Cô không có cái sắc bén như Allen, cô không có cái chất thơ như Winehouse, và cô lại không có một vocals instrument để thay thế như Adkins.

Trong Nicest Thing từ Made of Bricks, Nash dừng trở thành cô nàng hippie bất cần đời, bất cần tình, và cô trở nên chân thật, đáng yêu, và dễ đồng cảm hơn. Trong phần phối khí bằng guitar và violin, Nash viết những câu lyrics thể hiện cái khát khao đến tột cùng của một mối tình đơn phương: I wish my smile was your favorite kind of smile/ I wish you can’t figure me out/But you always wanna know what I was about/I wish you hold my hand/I wish you never forget the look on my face when we first met. Và khi Nash không cố quá nhiều, cô lại thành công.

Hercules & Love Affair | BLIND (Featuring Antony Hegarty) | Hercules & Love Affair | 9.3/10 | 2008

Tớ không biết nhiều về thể lọai House, Disco, hay Electronic, và kiến thức cuả tớ về cấu trúc, cách dùng nhạc cụ, cách samples của dòng này cũng có hạn. Cho nên nếu tớ có nói sai điều gì, hy vọng các ấy comments cho tớ sửa.

Blind, trích từ album đầu tay của bộ đôi Andy Butler và Kim Ann Foxman. Họ gọi mình là Hercules & Love Affair, và bìa single có hẳn hình của Hercules trên đó. Cả album có sự góp mặt của Noami và Antony Hegarty (Antony & The Johnsons), và Blind được viết bởi Andy lẫn Antony. Thật khó có thể tưởng tượng Antony sẽ hát nhạc upbeat thế nào, vì các album của anh thường rất buồn và dựa trên piano là nhiều. Nhưng Antony chứng tỏ mình là một vocalist đầy tài năng, đầy sức sống, và táo bạo khi anh vào studio, thu ngay 1 lần Blind và biến nó thành một trong những track xuất sắc nhất của 2008.

Trong texture electronic và synthesizer, đôi lúc chen vào solo của saxophone và trống, Antony, đứng trong một cái booth bằng cái quan tài và hát với tất cả những gì anh có. Chính vì chất giọng quá dramatic và quái đản của Antony, Blind không chỉ máu mặt về giai điệu mà nó còn là một track dance có cảm xúc. Nó ca ngợi sức sống của con người, của những gì trên sàn nhảy, và của âm nhạc. Antony không hề tỏ ra bối rối khi phải hát electronic, và bài hát trong tay anh trở nên sống động như chưa từng thấy. Cũng phải cảm ơn Antony vì nếu anh không thuyết phục, Andy Butler đã bỏ track này ra khỏi album.

Coldplay | YELLOW | Parachutes | 8.5/10 | 2000

Coldplay có overrated không? Có. Tuy họ tạo ra rất nhiều bài hát guitar-driven rất đẹp, nhưng khi nhìn album về một mặt chung, họ thiếu đi cái mạnh mẽ giữa bài hát với nhau, trong mặt sáng tác cũng như sáng tạo. Nhưng mỗi album, Coldplay đều có một track killer, một track hầu như làm lu mờ những track còn lại. Yellow là một bài hát như thế. Mở đầu bằng vài nốt nhạc hững hờ của electric bass và electric guitar, sau đó những phát guitar riffs cứ nhấn chìm người nghe vào thế giới tình yêu của Chris Martin, nơi mà anh hát về hy sinh, hát về trái tim tan vỡ của mình. Falsetto của Chris Martin cũng là một điều đáng bàn. Tuy ảnh hưởng mạnh mẽ từ Thom Yorke (Radiohead) của thời The Bends/Ok Computer, Chris Martin lại không có cái melancholy trong cách hát của Thom, mà tone của anh thường ít biến tấu hơn. Có lẽ vì chính falsetto của anh nghe khá monotone, nó lại đem lại cảm giác lạnh lẽo và bất lực, và nó giúp Yellow tỏa sáng qua chính dòng For you, I’d bleed myself dry.

Camera Obscura | FRENCH NAVY | My Maudlin Career | 8/10 | 2009

Tracyanne Campell có một chất giọng hợp cho pop, country, folk, và nhiều thể lọai khác. Cô hát với một khoảng lặng của kỉ niệm và những gì cô hát thường là những chuyện tình đơn giản được viết qua lời ca sâu sắc và vẫn chữ thông minh. Nếu Taylor Swift liên tục trưởng thành qua mỗi album, tớ nghĩ Camera Obscura là hướng đi cho Taylor. French Navy từ album thứ 4 của nhóm My Maudlin Career thuật lại chuyện tình xảy ra từ trong thư viện. Bài hát mở đầu với những đọan đứt quãng của instruments, rồi sau đó vẫn keyboard, guitar, và reverb effect vẫn trộn đều vào nhau một cách hoàn hảo và tạo ra một bản nhạc pop chuẩn. Tuy âm thanh mà Camera Obscura tạo ra sẽ nghe như những bản nhạc cũ, họ vẫn thành công trong việc không lập lại những gì mình viết, và French Navy là một ví dụ như thế. Điển hình nhất ở câu I was criticized for lending out my art/I’ll be criticized for letting you break my heart.


2 Responses to “note #6: best tracks of 2010 & best old tracks”


  1. May 14, 2010 at 1:56 pm

    I haven’t listened to any track above yet except Yellow. I thought Yellow was a happy song with sad melody and crazy lyric!

    Anyway, thank you for posting this entry!

    • 2 drunkerthanpaula
      May 14, 2010 at 2:09 pm

      Yellow is one of those songs you can interpret it anyway you want. If you think it’s a happy song, so be it.

      To me, it’s a tragic song.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2016

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

%d bloggers like this: