03
Jun
10

Teen Dream – Beach House

Tôi không biết Beach House là ai cho đến tận 2010. Tôi nghe qua debut single Norway lần đầu tiên và bài hát trôi tuột qua khỏi tai . Nhưng đến một hồi, tôi cũng dành thời gian nghe lại nguyên album, và Teen Dream trở nên gần gũi hơn, những đọan hook, những đọan keyboards và trống bắt đầu nghe thân thuộc hơn, và rồi lúc nào không hay, tôi nghe Beach House không ngừng nghỉ.

Album thứ hai của nhóm, Devotion, được phát hành vào 2006, và nó như một tách cà phê  được pha vừa phải; mỗi bài hát đều được tôn điểm trong tiếng organ ngọt ngào như đường, tiếng guitar điểm nhấn caramel, và chất giọng smoky mơ màng gợi nhớ đến một Nico ngày nào của Victoria Legrand. Sau 3 năm, tách cà phê ngày nào đã thay đổi. Teen Dream vẫn giữ nguyên những nguyên liệu từ Devotion, và thay vì lập lại những gì hoàn hảo của ngày nào, BH thử thách với chính mình khi họ pha nhiều hương vị khác nhau vào TD: tempo giữa các bài thay đổi rõ rệt, sự trưởng thành trong câu hát cũng như cách hát của Victoria, và sự hòa màu sắc của các nhạc cụ cũng thú vị lẫn phong phú hơn Devotion.

///—- \\\ —- ///— \\\

Phần nhiều lyrics của Teen Dream gợi lên những hình ảnh của thiên nhiên, của những hạnh phúc đứng giữa thật và hư, nhưng những thứ BH hát lại làm những điều kia trở nên khó hiểu hơn, và phần nào mỏng manh trong tiếng organ của Victoria. Cách tôi cảm nhận về toàn album như một cái bong bóng đầy cầu vồng, tôi thích ngắm nhưng tôi không muốn chạm tay vào vì sợ nó vỡ òa ra. Như Zebra khởi đầu, bài hát đem hình ảnh của những con ngựa vằn chạy qua những cánh đồng hoang dại, và Vic, giữa những điều dường như lãng mạn đó, cười thầm Don’t I know you better than the rest/All deception from you

Pitchfork từng nói rất đúng điều này về Victoria, “Có thể bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu Vic đang hát về cái gì, nhưng cái cảm xúc vẫn luôn ở đó.” Ừ, tôi không phải là một người giỏi với ngôn ngữ, và tôi cũng không muốn tự mình chà đạp lên những dòng lyrics đầy chất thơ của BH, cho nên điều tôi chú ý là tôi nhìn thấy gì khi từng bài hát vang lên. Norway, đến khi giai điệu đã thấm nhuyễn, tôi vẫn luôn hình dung đến cảnh hai con người cô độc chạy về Na-uy một cách vội vã. Họ sợ người thợ săn đang tìm trái tim của họ, và Na-uy ở đâu đó, là nơi để sống, nơi để những trái tim cô đơn kia có chổ dừng mãi mãi.

Khi tiếng organ của Norway có vẻ dứt hẳn, nó lại đột ngột vang lên trong Walk In The Park, một trong những track  favorite của bản thân. Những dòng như In the matter of time/It will slip from my mind/In and out of my life/You will slip from my mind nghe chẳng có vẻ gì, nhưng khi qua giọng hát của Vic, tôi chỉ còn ngồi lại, ngẫm nghĩ và tiếc nuối cho những khoảng thời gian lãng phí mà mình dành cho những người tôi từng yêu mến. Tôi sẽ quên những gì không phải là tình yêu, vấn đề chỉ là thời gian. Có lẽ Vic cũng nghĩ thế, có lẽ lại không. Vì đến gần cuối, Real Love khắc họa cô trong cái khắc khổ của con người đã yêu. Từ lúc cô bắt đầu I met you somewhere beneath the stairs cho đến khi cô chỉ còn nhớ mỗi I met you, từng nốt cô hát được thả xuống dòng sông lạnh như những con thuyền làm từ giấy, sẽ chạy một hồi và rồi sẽ chìm đi.

Gạt bỏ những hoài niệm về tình yêu trong cái buồn của mùa thu qua một bên, những tracks với màu sắc tươi tắn hơn  như Better Times hay 10 Miles Stereo đem người nghe về một trạng thái khác: có cười, có suy nghĩ, nhưng phần nhiều họ sẽ bước đi và ít quay lại. Tôi thích phần guitar của Alex trong Better Times. Tôi không nhớ rõ nó gợi lên âm thanh quen thuộc từ blues hay từ dòng Soul, nhưng nó đem lại cho Better Times một cái gì đó cần thiết, cái mà khi Vic hát We don’t need a sign to know better times tôi chỉ chợt nhớ ra.

Nếu Teen Dream chỉ là một album về lamenting, hay chỉ là ai óan một cách lịch sự về chuyện yêu, tôi sẽ thích album khỏang một nửa. Nhưng BH khai thác những khía cạnh khác nhau của relationships khá kĩ, có điều họ giấu những gì họ muốn nói trong những lớp lyrics, những lớp âm thanh, và để cho người nghe tự quyết định bài hát đang nói về xã hội hay về hai người nào đó đang khổ vì nhau trên thế giới này. Used To Be hỏi han rằng tình cảm ngày nào có còn tồn tại, Take Care là những lời hứa hẹn cho tương lai nếu còn bên nhau, còn Silver Soul, một bài hát tôi không hiểu, lại chỉ ở đó, làm tôi xúc động mỗi khi nghe.

Đem album về mặt cá nhân, tôi sẽ đặt TD vào list những album tôi sẽ không bao giờ xóa khỏi máy nghe nhạc. Đem album về mặt công bằng, TD vẫn có lỗi riêng của nó. Album tuy đẹp, hooks trong từng bài hát cũng tốt hơn rất nhiều so với Devotion, nhưng nó vẫn phải cần thời gian người nghe mới bắt đầu cảm nhận ra. Và một điều nữa, tuy đã thay đổi rõ rệt so với 2 album đầu, BH vẫn chưa thật sự thử nghiệm và làm ra một album với từng màu sắc, từng drama riêng biệt, mà họ vẫn còn đứng chập chềnh giữa ranh giới của các màu cầu vồng với nhau. Tôi không biết bạn sẽ thích TD đến mức nào, nhưng đây là một trong những album cần thời gian, cần thời điểm, và cần một tách cà phê bên cạnh để bạn có thể nghe cho đến khi bạn lạc hẳn trong thế giới ngựa vằn, công viên, và cánh cửa của Vic/Alex.

=/|\=/|\=/|\=/|\=

8.5/10


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2016

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

%d bloggers like this: