06
Nov
10

note #16: best tracks of 2010

Zola Jesus | Sea Talk | Valesium EP | 8+/10 | Youtube

Zola Jesus tên thật là Nika Roza Danilova, một ca sĩ được trained trong dòng opera, mặc dù những gì cô đang làm bây giờ khác rất nhiều với gốc gác vocals training mà cô có. Sea Talk, một trong những bản ballad standout của năm lại cũng là một trong những bản đơn giản nhất. Zola Jesus lợi dụng chất reverbs qua phần trống liên hồi, chen vào percussion ở mỗi nhịp, và một mình mình hát với sự mãnh liệt mà đôi khi chính cô không nhận ra người nghe chỉ còn cảm giác được phần vocals.

Trong hàng lọat các standout singles năm nay mà electronic/sampled là nhiều, Sea Talk là một bất ngờ; không phải vì ý tưởng của bài hát mới mẻ, hay là Zola Jesus đem lại một nguyên tố nào chưa bao giờ được dùng bởi ai, mà điều hay ở đây là cô dùng điều đơn giản nhất đi vào nhiều người: giai điệu dễ nghe và mạnh mẽ. Cô thao thức Anh có muốn ra đi hay là không? Anh có biết là em không thể mua nổi anh? Cô hát về tình yêu, nhưng cô lại dùng “afford” và “money” để diễn tả nỗi thất vọng ngàn cùng của mình. Vì lẽ đó, cô đánh vào lòng tham, lòng khao khát muôn trùng, lòng khao khát mà cô không thể nào đem lại cho người kia. Và Sea Talk, đơn giản như thế, lại sâu sắc đến khó tả.

Phạm Bằng

James Blake | THERE’S A LIMIT TO YOUR LOVE (Feist Cover) | 8+/10 | Youtube

Tài năng của James Blake nó hơi ridiculous và bất công. Một số người chỉ giỏi produce và không thể hát hay rap. Một số chỉ biết hát và chờ người khác mix cho mình, James Blake làm được tất cả những điều trên, và (nói cho mấy đứa tức chơi) anh có một giọng hát hơi bị được.

Trước hết xin nói về phần cover, arrangement và production trong bài này. Vẫn giữ giai điệu giản dị dễ mến từ bản gốc của Feist, James Blake nhấn mạnh phần piano đầy influence từ background classical của anh. Anh ngân dài một số phần vocals của mình, distort một số âm thanh, và thả vocals mình trôi như thuyền giấy. Đó là điểm đặc biệt trong âm nhạc mỗi khi anh đụng đến electronic: timing. James biết mỗi beat nên kéo dài đến đâu, và anh rõ khi nào anh nên quăng sampled vocals vào. Kết quả bao giờ cũng là một chuỗi âm thanh mơ mộng, đầy ám ảnh, nhưng lại không quá lố. Thứ hai là về phần debut singing của Blake; anh hát có phần run rẩy trong từng nốt, nhưng nó không nghe warble và đau đớn như kiểu Anthony Hegarty, mà lại rất pop star. Một giọng nam trung không phải là độc nhất vô nhị, nhưng rất đẹp, không đập vào mặt vì độ sến mà lại đáng trân trọng.

Kết quả: mọi stars khác nên ghét anh vì không những anh produce tuyệt đỉnh, khả nặng nhận thức về R&B/electronic xuất sắc mà còn hát hay hơn Chris Martin (vạn lần). Nói thiệt là Chris Martin đôi khi hát như kim chọt vào tai.

Vân Dung

Crystal Castles & Robert Smith | NOT IN LOVE (Remix) | Not In Love Single | 8+/10 | Youtube

Not In Love bản orginal được tung ra vào 1983 bởi Platinum Blonde, một new wave band từ Canada. Vào 2010, Crystal Castles cover bài hát bằng cách chèn rất nhiều electronic, hàng chục các lọai âm thanh tiếng ồn khác nhau, nhưng CC vẫn giữ lại phần giai điệu pop của bản gốc, và thay vào là phần vocals được filtered tả tơi của Ethan Kahn. Điều uổng của Not In Love là tuy phần arrangement mới nghe đủ nội lực như một Zero thứ 2 (hit của Yeah Yeah Yeahs), phần chỉnh pitch và distorted vocals lại không hoàn toàn tôn vinh phần beat. Cho nên khi CC đưa bài hát đến tay Robert Smith, lead vocals của The Cure, Not In Love nghe có cảm giác như đây mới chính là bài hát nên được làm ra ban đầu: beat dồn dập, vội vã, phần nào bold, và phần vocals mang lại cái yearning cần thiết trong lyrics.

Điểm hay của NIL là khi nghe Robert Smith hát, chẳng cần nốt cao hay những đọan riffs, vocals runs  rườm rà, bạn có thể nghe ra đau đớn, lạnh lẽo, và khao khát thông qua từng chữ, từng đọan mà Smith hát. Điều khác biệt giữa các rockers-giả và rockers thật là đây: chỉ cần mở miệng là họ đã đem lại cảm giác đó, họ chẳng cần phải kêu bebebe như Daughtry để chứng minh “uh, tao là tao đang hát nhạc rock mày ạ”

Thu Hương

Girls | HEARTBREAK | Broken Dream Club EP | 8/10 | Tải Ở Đây

I wish I had a boyfriend/I wish I had a loving man in my life. Christopher Owens mở đầu album ALBUM vào 2009 như thế. Anh hát như một người không thông qua trường lớp: hát ngẫu hứng, nghe như đang nức nở và đang cố kìm lại nước mắt, nhưng anh vẫn hát như kiểu một người tự dối lòng rằng mình hạnh phúc. Heartbreak, single mở đầu cho EP Broken Dream Club, vẫn mang những đặc điểm như thế, những điều khiến cho những bài hát như Lust For Life, Laura, hay Hellhole Rattrace trở nên non-stop-played trong cộng đồng indie hipster.

Nếu như mainstream có Taylor Swift thì indie có Girls. Điểm khác nhau là một người rất hay biến mình thành “nạn nhân”, và từ đó kêu than, cũng như thường trở nên khá nhạy cảm trong những việc không đáng, ngừơi còn lại thành thật một cách đáng yêu. Swift không hề tệ, nhưng cô không phải là Owens và cô không có instinct để đem bài hát về lại hiện thực như anh. Dùng những guitar chords đơn giản, những tiếng lách cách của tambourine, và một bức tường âm thanh mơ màng, Owens hát về những điều cũng đơn giản không kém. Điểm nổi bật trong âm nhạc của Girls không phải là lyrics của họ, mà cách dùng chords, phối hợp với giai điệu dễ hook và đẹp, cộng với cách dùng vocals tự nhiên. Heartbreak đánh trúng tất cả những ưu điểm trên, mặc dù nó không phải là một Hellhole Rattrace thứ hai. Nhưng vẫn đủ để khẳng định Girls sẽ tiến xa? Dĩ nhiên.

Pauler



2 Responses to “note #16: best tracks of 2010”


  1. November 8, 2010 at 12:37 pm

    Mình lang thang và lạc vào đây, và thực sự tìm thấy sự đồng cảm từ những bài viết.

    This is a good post, very insightful! Mình thích nhất đoạn so sánh giữa Taylor Swift & Girls, nhất là câu “Swift không hề tệ, nhưng cô không phải là Owens và cô không có instinct để đem bài hát về lại hiện thực như anh.” :) Tuy vậy mình không thích lead vocal của Girls – theo ý kiến chủ quan của mình thì vocal hơi distorted. Nhưng mình phải công nhận là phần instrumental arrangement của Girls tốt. Mình thích nhất “Laura” và “Ghost Mouth”. Thành viên Ryan William Lynch của Girls có một cái side project tên Dominant Legs. Mình thấy nhạc của họ cũng hay :)

    Hiện tại mình đang nghiện folk/(pop) của The Green Apple Sea và Freelance Whales (and Grizzly Bear – but they’re already my all-time favorite :D). Rất hi vọng một lúc nào đấy sẽ được đọc những bài reviews của các bạn về albums “Weathervanes” và “Northern Sky, Southern Sky” của họ :) Keep up the good writing!


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2016

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

%d bloggers like this: