12
May
11

note #4: best tracks of 2011/V-Pop 2011

 

Katy B | BROKEN RECORD | On A Mission | Youtube | 8/10

Katy B, tên thật là Kathleen Brien, là một trong những nhân đang lên của dòng dubstep-pop của UK. Ở đây mình gọi dubstep-pop rất chung chung, vì đơn giản chỉ là Katy B theo đúng những gì công thức tạo nên một pop hit: có hooks, giọng hát ngọt như đường, phần production ngập tràn electronic. Cái khác ở đây là Katy B không đu bám vào “chuyến xe” dubstep của underground như Britney Spears hay Lady Gaga, mà cô hòan toàn mời hẳn các producers Benga, Geeneus, Zinc để biến album của mình thành một tổng hợp của tất cả các thể lọai đặc trưng của thế giới bass/dubstep ở UK. Katy sở hữu tất cả những gì cần thiết để biến cô thành ngôi sao kế tiếp trong mắt giới phê bình: có giọng, có tài, biết chọn producers hợp với mình, và tuyệt đối tránh xa những gì nham nhở của pop. Vậy Katy có phải là Robyn của 2011?

Câu trả lời là không hẳn. Lấy ví dụ như track Broken Record – một trong những bài hay nhất từ On A Mission. Tuy phần production không có những chi tiết gì mới mẻ, nó hỗ trợ cho cấu trúc bài hát rất tốt, từ cách xây dựng beat của dòng UK garage ở đọan 1, cho đến cách chèn tempo liên tục ở điệp khúc trong những câu hát ẩn chứa giữa mệt mỏi và khao khát được đáp trả. Broken Record làm được tất cả những gì khiến một bản dance-pop về “heartbreak” trở nên hay ho, nhưng Katy B vẫn chưa có được cái nhạy bén và hơn người của Robyn trong giai điệu. BR đủ hay để đem Katy ra khỏi lò sản xuất gà pop công nghiệp, nhưng vẫn chưa đủ đột phá để đem cô vượt mặt những pop stars máu mặt khác từ châu Âu. Mặc dù đã khen chê thế, On A Mission là một album pop các ấy nên nghe thử vì nó như một viên ngọc lạ trong một rừng albums được mệnh danh tương lai của pop nhưng nghe chỉ toàn là những trò gây shock và bài hát thì ngái ngủ.

tUnE-yArDs | BIZNESS | w h o k i l l | 8+/10 | Youtube

Tên thật là Merill Garbus nhưng Merill chọn nghệ danh lạ lùng, cách viết chen hoa và thường cũng lạ, và để hoàn thành cho đủ trio “lạ”, âm nhạc của cô cũng quái không kém. Nếu bạn vẫn còn mới mẻ với thế giới experimental của indie, tUnE-yArDs nghe như một thế giới khác. Nhưng nếu bạn đã là fan của M.I.A hay Dirty Projectors, nhạc của Tune sẽ phần nào lấp kín nỗi đau khi 2 nghệ sĩ trên vẫn chưa ra album mới. Nếu phải mô tả TuneYards một cách đơn giản nhất, đó là cô kết cấu cách dùng world beat của MIA, chen với cách hòa tan vocals của nhiều giọng lên xuống khác nhau của DPs, và bản thân cô tặng cho khán giả những màn vocals khá là “mạnh mẽ.”

Bizness, một trong những nổi bật của whokill, là một ví dụ điển hỉnh khi TuneYards dùng cả 3 yếu tố rất cân bằng và rất xuất sắc. Giọng hát của Merill sẽ không phải là khẩu vị cho tất cả, vì đã nghe thì nó như đập thẳng vào mặt: không kiềm chế, không mềm mại, đôi lúc nghe cô hát còn khó nhận ra đó là giọng nữ. Nhưng có lẽ sự bí ẩn trong giới tính giọng hát lại đem thêm sự lôi cuốn cho Merill, vì mỗi khi cô gằng I’m addicted yeah/Don’t take my life away/Don’t take my life away, cô thật sự nghiêm túc, và bạn đừng hòng giỡn mặt cô. Trong khi Dirty Projectors dùng vocals harmonies của mình để đem lại pattern và texture cho bài hát, Merill dùng hẳn phần này để tạo hook, và nó catchy không thua kém bản nhạc dance nào. Kể cả cách thay đổi nhịp trống trong khi dùng lọai âm thanh trống rất lỗi thời cũng là một điểm mạnh của bài hát. Tuy bạn sẽ không tìm thấy cái gì đó “ngã ngửa chấp tay lạy” như kiểu Birdflu của M.I.A hay “indie-R&B” như Stillness Is The Move của DPs, tUnEyArDs vẫn là một người đáng kể nghe, và đáng kể trân trọng.

Jessie Ware & Sampha | VALENTINE | 8-/10 | Youtube

Nghe bài này lần đầu khi nó là track mở đầu cho bản mix của Dark Sky ở FACT Magazine – một tạp chí online chuyên về nhạc electronic. Lúc đầu nghe tưởng The xx đi produce nhạc cho Alicia Keys vì giọng Jessie Ware nghe hát 1,2 dòng đầu tiên nghe hệt như AK trong Try Sleeping With A Broken Heart (một trong những single “táo bạo” nhất của AK – mặc dù nghe hệt Prince). Track này gợi nhớ đến The xx ờ 2 mặt: thứ nhất là cách chen vocals nhẹ như giấy nam/nữ, và thứ hai là phần production rất đơn giản nhưng hiệu quả (single VCR cũng khá tương tự trong phong cách này). Phần percussion được dùng mềm mại – những tiếng leng keng nghe bé nhỏ nhưng dễ thương ấm áp, phần bass gần như vô hình, mỗi lúc lên nhè nhẹ, và mỗi lúc xuống, trong khi đó phần bè của Jessie và Sampha (người sản xuất bài hát) hòa với nhau tạo nên một lớp harmonies khác cho bài: Will you never be my lover or my valentine? Or a friend of mine. Ngọt ngào trong giai điệu nhưng quyến luyến trong lời ca: kiểu bài hát sẽ làm bạn rươm rướm lúc nào không hay.

Cults | ABDUCTED | Cults | 8+/10 | Youtube

Khi Cults ra single Go Outside, một bài hát  nghe không khác gì nhạc thiếu nhi của Việt Nam chúng ta ( mặc dù được sản xuất tốt hơn), không ai nghĩ bước tiếp theo của Cults sẽ là You Know What I Mean hay Abducted. Go Outside có cái nét hồn nhiên của một bộ đôi indie-pop, và thậm chí You Know What I Mean, một single indie-pop khá xuất sắc khác vào đầu năm nay vẫn chứng minh lại điều đó. Qua đến Abducted, Cults gần như lột xác. Họ không còn là 2 ngừơi lấy những gì hay nhất của nhạc pop năm 1960s (kiểu The Ronnettes, The Crystals, The Supremes), mà họ bắt đầu trở nên “to lớn” hơn trong những âm thanh mới.

Abducted mở đầu giống như You Know What I Mean: nghe như một bài hát từ radio những năm 60s – nhỏ bé, đơn giản, líu lo trong tiếng xylophones, nhưng khi đọan giữa bắt đầu, phần drums bắt đầu tăng tốc, và Madeline Follin đem vocals của cô lên cao hơn tất cả: cô hát với tự tin, quyết liệt, ngọt ngào. Cô như một Ellie Goudling nhưng ít mơ mộng mà nhiều thực tế hơn. Đấy là chưa kể Abducted làm rất tốt điều một bản pop từ 1960s nên làm: có hook, catchy, nhưng không được lồ lõa nhố nhăng (điều mà pop bây giờ chuyên môn làm và nghĩ rằng mình cool vì mình làm được). Mỗi khi Follin ngân nga He broke my heart because I really loved him/He took it all away and left me to bleed out bleed out, giọng hát cô không run rẩy, không chùn bước, nó cứ vút bay mãi. Cô từ chối đóng vai nạn nhân, cô nhận lấy những gì mình đã đoán trước, và ngẩn cao đầu hát với tất cả những gì còn lại trong trái tim. Và các bạn hẳn sẽ tìm ra một chỗ nào đó trong trái tim của mình cho Cults luôn, nhở?

Destroyer | CHINATOWN | Kaputt | 9-/10 | Youtube

Nghe bài này nguyên cả năm nhưng giờ mới viết về nó, vì là hồi đó chưa biết Destroyer là ai. Tớ cũng không quen thuộc với bất kì album nào trước Kaputt, và chỉ biết thủ lĩnh Dan Bejar là một trong những người hay dùng rất nhiều thơ văn cổ điển vào phần lời của mình. Và vì mình thì không đọc sách nhiều, ngọai trừ tuyện tranh nhảm nhí =)), cho nên Chinatown có dùng điển tích gì mình cũng không rõ. Nhưng nếu chỉ nói riêng về phần sáng tác, Chinatown là một ví dụ khi indie-pop ở đỉnh cao của nó.

Giọng của Dan Bejar thì có lẽ ngừơi thích người ghét. Anh không có một chất giọng mà ta có thể nói là hay hay không, mà có thể cùng nhau đồng ý là nó “lạ”. Anh không hát theo kiểu bất thường như Dave Longstrength của Dirty Projectors, mà anh trở nên rất dịu dàng trong Chinatown, cũng như người hát background vocals Sibel Thrasher. Chinatown đánh vào cái man mác của một buổi chiều mưa, cái lãng mạn phố cũ khi những âm thanh jazzy của bộ horns chen vào, và cách đối đáp I can’t walk away/You can’t walk away giữa Dan và Sibel. Có vẻ như hai ngừơi đang hát về cái hiển nhiên, về cái sự đi là tốt hơn, hay ở lại vì lưu luyến hơn là vì yêu? Nhưng vấn đề khi đến tai ngừơi nghe, họ cũng chẳng cần quan tâm nội dung thật sự của Chinatown là về gì, bởi cách kết hợp hoàn hảo và cực kì “sophisticated” giữa jazz/pop của Dan Bejar hoàn toàn đem tất cả về nơi ấy, nơi mà mỗi ngừơi có cảm giác được “về nhà”.

Yuck | RUBBER | Yuck | 8+/10 | Youtube

Yuck không hề “original”. Đây là lời phàn nàn nhiều nhất từ người nghe khi album của nhóm ra lò vào đầu 2011. Nó mang đậm ảnh hưởng từ Teenage Club, Pavement, Sonic Youth, Guided By Voices…và album đầu tay Yuck nếu quăng vào cửa hàng đĩa vào thời điểm 1990s thì nó cũng không hề nghe quá xa lạ. Cứ cho là Yuck vẫn chưa tự sáng tạo ra thứ gì cho riêng mình, nhưng đã “bị” ảnh hưởng nặng thỉ Yuck cũng lấy toàn những thứ hay nhất từ alternative của 1990s. Ở đây cũng xin thứ lỗi đọc giả vì hồi khi viết note về The Wall, tớ để nhầm link bản demo của The Wall chứ không bản đã qua mastering. Và bản demo nghe như ruồi bu. Thật sự xin lỗi.

Rubber đóng lại album đầu tay Yuck, và nó cũng là bài hát với âm thanh guitar “dày” nhất trong bài. Tớ không biết đây có được xem là shoegaze không, nhưng cách ban nhạc kéo dài âm thanh rồ rồ của guitar và làm nó nghe như tiếng sóng nghe rất tuyệt vời. Phần vocals như mọi khi đựơc để lo-fi, và phần giai điệu có thể xem như một bản slow dance ở Prom. Rubber, với tớ, nghe rất lãng mạn. Nó di chuyển chậm chạp nhưng không ủy mị, mỗi khi lead singer hát Should I give in? Should I give in? , anh như muốn ngoi lên khỏi làn sóng guitar kia, hỏi lại một lần nữa, băn khoăn giữa dừng lại và tiếp tục. Còn tớ, tớ biết mình sẽ còn tiếp tục nghe bài này cho đến hết năm.

Hồ Ngọc Hà & Noo Phước Thịnh | NỖI NHỚ ĐẦY VƠI | Youtube | 4/10

Hờ hờ, bắt đầu từ đâu đây nhỉ? Bài hát mở đầu trong tiếng piano, và là lọai intro được dùng bao nhiêu năm nay của V-Pop, tức là một dấu hiệu của một bài hát muôn thuở: thiếu chiều sâu, piano buồn phải rười rượi, và lời hát sẽ bao gồm những cụm từ như “một mình em”, “cơn mưa rơi”, “thời gian lặng trôi”, vâng vâng. Tóm lại là những câu nói củ chuối nhất được dán ghép lại với nhau. Nhưng Nỗi Nhớ Đầy Vơi nhanh chóng chạy ra khỏi vũng lầy này bằng cách dùng phần synthesizer rung bần bật và cho bài hát thêm chút sức sống. Kể cả phần giai điệu cũng không phải là tệ: phần verse dĩ nhiên phải chậm rãi và khá là chán, nhưng đọan chorus thì làm được nhiệm vụ của nó: phải khiến người nghe hát theo.

Tuy nhiên, vì phần production nhìn chung hết sức nhạt tọet, dùng những yếu tố cũ kĩ đã được dùng từ cả chục năm cho nên cỡ nào vẫn không cứu vãn nổi bài hát. Một chi tiết “synthesizer run run” trên kia không đủ. Nói về phần hát, Hồ Ngọc Hà có giọng hát lạ, và nếu biết cách dùng, cô hoàn toàn có thể biến một bài hát từ lỗi thời trở nên thú vị. Nhưng ở đây, cô vẫn tự để bản thân thỏai mái trong một môi trường rất an toàn: không bất ngờ, không có gì mới mẻ, và kết quả, cô không đem gì tốt đẹp hơn cho bài hát. Còn giọng hát Noo Phước Thịnh thì gần như không có gì để đáng nhớ; nó rất bình thường và chỉ có lúc khi anh hòa âm với Hà ở chorus là còn đáng nghe, còn lại chỉ muốn tua qua cho xong.

Cũng không có mong đợi gì nhiều cho nên cũng không cảm thấy thất vọng. À, video được quay và màu này nọ đẹp, mặc dù nội dung chuối một nải.

Mỹ Linh | LỜI MẸ HÁT | Một Ngày | Youtube | 4/10

Mỹ Linh là một trong những người tớ rất coi trọng vì nếu nhìn lại V-Pop, những người nghiêm túc với nghề nhất thường là những người rất chú trọng đến việc mình hát thế nào. Có thể nói bạn không hề sợ khi tìm kiếm một người có khả năng ca hát trong nhạc Việt, cái khó là tìm một người hoàn toàn độc đáo và cố gắng vượt ra khỏi những rào cản của âm nhạc. Điều này bây giờ ở US/UK còn hiếm thì đến V-Pop gần như không tồn tại (ngọai trừ một số như Tùng Dương, Hà Trần, Đại Lâm Linh). Album Chat Với Mozart là một bước đi rất liều của ML khi thử nghiệm hòa nhập nhạc cổ điển và pop đương đại. Album sau đó Để Tình Yêu Hát, tuy không nhiều bất ngờ bằng, vẫn có một vài bài hát đáng để ghi nhớ rằng V-Pop hoàn toàn có khả năng tạo ra một sản phẩn R&B/Pop hay không kém ai (bài Với Anh của Hồ Hòai Anh).

Nhưng Lời Mẹ Hát là một bước lùi rất lớn từ sau khi ML hoàn toàn cầm cương trong dòng R&B/Pop đương đại mà chị làm rất tốt. LMH dễ nghe, lời cũng dễ thương, acoustic guitar ngọt ngào với các âm thanh của percussion (trống, shaker,), và bài hát chỉ có thế. Nó nghe như nó có thể được viết cách đây 5,6 năm và vẫn nghe lỗi thời. Phần hát truyền cảm của ML là điều duy nhất cứu lại bài hát, nhưng rồi, ML trước giờ vẫn là một vocalist hát tốt thay vì một vocalist lôi cuốn. Gần như bạn nghe qua 1,2 album thì bạn sẽ biết chị sẽ hát những bài kế tiếp như thế nào. Một thử nghiệm rất thất vọng của ML khi thử sang dòng nhạc mộc.


16 Responses to “note #4: best tracks of 2011/V-Pop 2011”


  1. May 8, 2011 at 2:35 pm

    Cái bài của HNH với Noo đoạn chorus nghe giống mấy bài chế lời từ trung quốc sang Việt Nam ngày xưa quá =))))))))))))))
    Tuy phần production có tiếng synth bất ngờ thật, nhưng mình thấy vẫn annoying kinh khủng T_T. Cái thằng phòng bên suốt ngày repeat làm mình chỉ muốn sang đập tan pc của nó :-t

    http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tieng-Duong-Cam-Ho-Ngoc-Ha/IWZD9U7I.html

    Nói về Hồ Ngọc Hà thì mình thích bài này :-t, nghe từ hồi lớp 9 gì đó :-t Không có gì mới trong lyrics, production. Nhưng đơn giản nó hợp với giọng của Hà, và cô cũng hoàn toàn làm chủ bài hát \:D/

  2. 3 Cami
    May 15, 2011 at 1:39 pm

    Woa ha. Mình biết rằng các bạn cũng có ít nhiều để mắt đến V-pop, nhưng Hồ Ngọc Hà và Noo Phước Thịnh ? Chưa bao giờ nghĩ đến.

    Giọng Hồ Hà khá lạ nhưng không có gì mới, chất giọng Noo bình thường-được-luyện-tập, cùng với cái bài hát nghe sặc mùi cũ kĩ. Chung quy lại, đứa không rành lắm về nhạc như mình cũng phải phán rằng nó xứng đáng được vất vào sọt rác theo hình vòng cung hoàn hảo =))

    Ok, không đùa đâu, mình đã hơn một lần ném ipod của đứa bạn thân vào sọt rác khi nó cứ ư ử bào này, và tránh bọn nào nghe bài này như tránh dịch.

    Và Mĩ Linh, vì Chúa, mình luôn ngưỡng mộ chị ấy, nhưng chưa bao giờ nghe được quá nửa bài hát của chị ấy.

    Dù sao cứu vãn lại cho một buổi trưa, Yuck thật là quá đỉnh !!! XD XD XD

  3. May 15, 2011 at 7:58 pm

    Oh,paula viết hay quá,mình là fan của Mỹ linh lúc trước,rất thik album Chat với Mozart và Để tình yêu hát,nhưng bài này nghe hơi chán:”),bài trên kia của Noo miễn bàn,dở thậm tệ
    Katy B thì mình ko thik lắm,tại nghe mấy bài đều đều
    Đc Paula Review Bizness trong Favorite songs,mình nghiện luôn bài này,công nhận cái clip hay:”)
    Yuck quá tuyệt,vẽ cái bìa album-single nhìn lạ mắt quá:”),mình cũng mắc cười khi Entry trước Paula nói Cults hát nhạc giống thiếu nhi,keke
    PauLa ơi,Bjork nghe nói sắp ra album mới tên”Biophilia”cùng các tour diễn sắp tới,lên trang web á,ko biết Paula đã nghe chưa,nhưng mình đang có trong tay album Bị Luộc trên mạng rồi,chưa nghe hết,nhưng trên Youtube mới post mấy bài đó,giống giao hưởng quá

  4. May 18, 2011 at 4:49 am

    Cái album của Destroyer nghe dễ thương chết được ấy 3eye3

    Dạo này Kei cũng đang bận nên cũng không có thời gian chăm chút lắm, có xấu quá thì để đền bù sau vậy :”>

  5. 13 D.V
    May 19, 2011 at 4:13 am

    đĩa w h o k i l l không thể nghe sót một bài nào hết, cực kỳ bắt tai
    Favourite của mình trong On a mission là Lights on chứ k0 thích Broken records. Có 1 bài cũng rất khoái là Louder, đáng tiếc lại không được đưa vào album
    Chinatown hay, nhưng vấn đề là không thể nghe Kaputt 1 lèo được.
    2 bài cuối chấm nhẹ tay quá. K0 nghĩ là ML hát 1 bài chán đến vậy.

    • 14 drunkerthanpaula
      May 19, 2011 at 6:56 am

      I like Lights On better too. Is it garage?

      Winter is over and that means I can’t enjoy Kaputt as much anymore.

      Yeah, next time, I’m gonna give anything that sounds boring an immediate 2, and if they have no eye candy for me to look at, 1

  6. May 19, 2011 at 6:34 pm

    Á á giờ mới biết Hoàng Thùy Linh có một vài bài dance pop nghe thích quá :”> =))))))))))))))))


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2016

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

%d bloggers like this: