20
May
11

Caribou – Swim (2010)

Một tháng năm ngày nóng bức, phòng ốc bừa bộn, tôi và đứa bạn, thay vì vật lộn với đống lab reports dày cộm, nằm xoãi dài, uống coke và nghe Swim trên youtube. Tôi còn nhớ rõ track đầu tiên chúng tôi nghe hôm đấy là Sun.

Nhiều khi âm nhạc rất cần cái sự tình cờ hay hoàn cảnh, tâm lý của người nghe. Swim lạ, vì trong một không gian tưởng như không có gì đặc biệt như vậy, nó lại đủ gây ra ấn tượng đầu tiên một cách vô cùng hiệu quả. Nếu o ép, có thể nhét Swim vào cái hộp electronic dance music thuần túy, hay chính xác hơn, theo lời của Dan Snaith (aka Caribou) là “liquid electronic dance music”..  Ahah! Nhạc nhảy điện tử với âm thanh như cấu tạo từ chất lỏng, vào một ngày mùa hè! Rất có thể nhiều người đang hình dung đến dòng âm nhạc “giải nhiệt“ như chillwave, hay ít nhất là cái cảm giác mát lạnh trong đĩa Cerulean của Baths. Nhưng làn gió mới mẻ trong Swim lại hoàn toàn khác biệt.

Đầu tiên phải nói rằng Swim không hẳn 100% là một đĩa nhạc nhảy điện tử với phần beat dày đặc từ đầu đến cuối đĩa; mặc dù với khả năng biến hóa vô tận khi diễn live, tất cả các track trong album   đủ làm nóng bừng bất kỳ sàn nhảy nào. Mở đầu thông minh với Odessa, cũng là track catchy nhất của cả  album, với cấu trúc giai điệu của nhạc pop thông thường: verse – chorus – verse – chorus – bridge – chorus – chorus – outro, phần bass cực bốc cũng đủ làm chộn rộn đôi chân người nghe. Những ai chú trọng vào  vocal có thể sẽ hơi thất vọng  vì chất giọng của Dan và phần lời khá loãng của bài hát. Nhưng trong thể loại này, vocal thường có chức năng không hơn một nhạc cụ. Tôi nghĩ Dan đã làm tròn trịa vai trò vocalist của mình (không hiểu sao gợi nhớ đến Erlend Oye ủa Kings Of ConvenienceThe Whitest Boy Alive?).

Track thứ hai, Sun, ít cảm giác clubbing hơn track đầu tiên mặc dù tempo được đẩy lên cao hơn  một chút. Theo ý kiến chủ quan cũng là track điển hình nhất của Swim. Sun nói riêng và cả album nói chung thiếu cái vẻ hào nhoáng và thời trang của dòng electronic dance hay thậm chí của dòng dubstep rộ lên những năm gần đây – hoàn toàn không phải là dạng nhạc nhảy để người ta tán tỉnh nhau trong hộp đêm, mà gần với thứ âm nhạc để người ta rơi tõm vào thế giới riêng, nhắm mắt lại và lắc lư một mình.

Track ưa thích của tôi – Hannibal – lại cho thấy một khía cạnh khác của Swim: sự chi tiết. Câu synth loop và phần beat được lập đi lập lại suốt bài, nhưng độ phát triển về mặt chi tiết (kèn đồng, percussion, một ít trống) mặc dù không gây ra bùng nổ nhưng rất dồi dào, kỹ lưỡng khiến sau hàng chục lần nghe, ta vẫn tìm thấy sự thú vị. Phần beat của Hannibal cũng rất đáng nói, mặc dù không có độ nhồi nhưng vẫn đủ khiến bạn đong đưa không ngừng.

Để dễ hình dung về âm nhạc của Caribou hơn, tôi cũng đã cân nhắc so sánh anh với một số nghệ sĩ khác và thấy Four Tet (một nghệ sĩ nhạc điện tử rất đình đám của Anh) có vẻ thích hợp hơn cả. Tuy nhiên, các tracks của Four Tet thường dài dòng và âm thanh của anh nghe “điện tử” và tạo cảm giác futuristic hơn Caribou, vì vậy hiển nhiên thiếu sự mộc mạc, sáng rõ vốn có trong âm nhạc của Caribou (có thể thấy rất rõ trong các album tiền-Swim như Andorra hay Up in Flames).

Có một điều ít người biết đến là anh chàng cận lòi tò te và hơi bị hói đầu này là năm 27 tuổi, Dan đã hoàn thành xong bằng tiến sĩ toán của Imperial College London, một trong những ĐH thuộc hàng khủng của Anh. Càng đáng nể hơn khi từ năm 2001 đến bây giờ, song song với việc học anh vẫn đều đặn ra album, EPs và đi tour. Một nhạc-sĩ-phòng-ngủ (bedroom musician) điển hình, mọi thu âm đều được ra lò tại gia, Dan áp dụng sự chính xác và đầu óc khoa học của một nhà toán học vào công việc sản xuất âm nhạc; tất cả các âm thanh được phân tích và phối hợp theo một cơ chế hợp lý, gọn ghẽ, không tạo cảm giác trống trải nhưng cũng không thừa mứa. Vì vậy âm nhạc của anh thường không xâm chiếm người nghe về mặt cảm xúc, không gây ngợp hiệu ứng hay các cú hook dính tai mà bằng một thứ năng lượng vừa phải, hiệu quả. Do không định hình một loại cảm xúc đặc thù nào (vui, buồn, giận dữ, lâng lâng,…), tất cả các album của Caribou phù hợp để nghe vào mọi thời điểm.

Rât khó để viết một review về Swim vì không phải là một album mạnh về cảm xúc để ta có thể phát biểu cảm tưởng nhiều. Một album thoải mái, chắc chắn, chen giữa đâu đấy đôi ba khoảnh khắc mơ màng nhưng vẫn đủ mới mẻ, sáng tạo để lọt vào hàng loạt year-end list năm 2010. Còn với tôi, tại sao Swim lại là album hay nhất 2010? So với một album mà toàn bộ 9 track của nó đều đạt số lần play cao ngất ngưởng trên itunes của bạn – có lẽ không có album nào thích hợp hơn. Âm nhạc là như vậy, đôi khi không cần quá nhiều lý do.

D.V

Paula xin chân thành cảm ơn D.V đã đóp góp bài viết này cho VNNTBITCHES. Và xin khẳng định với các bạn D.V và Paula là 2 người khác nhau. Đây không phải là trường hợp hồi Paula tự hóa thân thành Phạm Bằng, Vân Dung, và Thu Hương để review các bài hát. 


9 Responses to “Caribou – Swim (2010)”


  1. 1 drunkerthanpaula
    May 27, 2011 at 6:47 am

    Bài Hannibal nghe hay mà sao phần vocals nó wacky quá :”) Swim có lẽ là dung hợp giữa vocals và beat tốt nhất.

    • 2 drunkerthanpaula
      May 27, 2011 at 6:55 am

      bài mình muốn nói là Odessa =))

      • May 27, 2011 at 7:47 pm

        mình xem Mv bài này.luc 0:13s có cảnh Penis:”),nhạc hay lắm,cám ơn vì Paula đã đăng bài viết này,mình thik bìa album;>

        • 4 maxxie
          May 31, 2011 at 10:22 pm

          cái đó là hình 1 bà mặc áo hoodie màu đỏ đội nón lên á, ko phải penis đâu :) hồi xưa có được confirmed trên pitchfork rồi :)
          album này thik được bài Kaili.

  2. 5 D.V
    May 29, 2011 at 6:56 pm

    ồ, có mấy chỗ edit lại, mình thích :D
    hè đến là không thể ngừng nghe đĩa này

    • 6 drunkerthanpaula
      June 1, 2011 at 8:14 am

      chỗ edit duy nhất thực ra là mấy cái dấu ” ” trong bài thôi :D còn lại giữ nguyên văn và tô màu lòe lọet lên cho nó đẹp :x

      có định review album 2011 nào ko :x gửi cho Paula nhé =))

      à, electronic thì bữa giờ nghe nhiều. chủ yếu mấy cái comp của hãng HotFlush, Back & 4th.

      • 7 drunkerthanpaula
        June 1, 2011 at 8:14 am

        câu cuối cùng sao tự nhiên mình viết rất là ko liên quan vậy ta =))

        • 8 D.V
          June 6, 2011 at 5:52 am

          đang chết vì đĩa mới của Bon Iver nhưng chắc nhường cho các bạn nào viết chắc tay hơn cho đỡ phí :))

  3. June 6, 2011 at 3:47 am

    hôm trước down về rồi nhét vội vào máy để kịp đi học, mình nghe trên đường cũng không để ý lắm. đến hôm mùng 4 thi xong môn cuối kéo đứa bạn đạp xe lên hồ tây lót giấy ngồi nhìn sóng nước, nghe rồi đến sẩm tối mới đứng dậy đi về. nhớ ngay đến câu “nhiều khi âm nhạc cũng rất cần cái sự tình cờ hay hoàn cảnh, tâm lý của người nghe” trong bài.

    không thể nói là đã nghe kĩ từng bài, nhưng mình nhớ nhất là jamelia. nghe mà nhớ đến những tối đi cùng người khác cười nói mà không biết tâm trạng nên thế nào cho hợp hoàn cảnh. khi đi một mình rồi lại băn khoăn xem cảm giác của mình là gì, không khi nào chắc chắn, hay mình nên làm thế nào mà không ngừng phân vân được.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2016

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

%d bloggers like this: