21
Jun
12

Beach House – Bloom

Alex Scally, một nửa của Beach House, tỏ ra khá bực mình khi được hỏi tại sao ban nhạc không hề thay âm thanh của mình trong album mới. Anh nghĩ bây giờ khi một nghệ sĩ ra album, người nghe để ý quá nhiều hướng đi mới, âm thanh mới có khác biệt so với album trước đó hay không, và phần lớn, ít ai chịu để ý đến bản thân của bài hát và sáng tác của album. Beach House không phải là một band làm nhạc theo kiểu “intellectual”. Nghĩa là âm nhạc của họ không đặt nặng việc tìm tòi những âm thanh mới hay cách chuyển đổi nhạc cụ phức tạp như Dirty Projectors hay Animal Collective. Họ luôn đặt cảm xúc lên hàng đầu và thích BH hay không đều tùy thuộc vào việc bạn cảm nhận, kết nối thế nào đối với âm thanh của họ.

Có rất nhiều nhận xét cho rằng Bloom tuy hay nhưng nghe một Teen Dream Phần 2. Nhận định này không hoàn toàn sai vì với vài lần nghe ban đầu, một vài đặc điểm xuyên suốt Bloom đều là những gì khiến Teen Dream trở nên thành công như vậy. Thứ nhất, BH gần như đã bỏ đi kiểu dream pop “lười biếng muốn nằm ườn ra trên giường” và đi theo một hướng âm thanh dày hơn, hùng vĩ hơn. Thông qua hợp  âm guitar rải từ Scally, keyboard/organ lấp lánh của Victoria cộng với phần drum machine mạnh mẽ, BH trở nên tự tin và chắc tay hơn rất nhiều trong vai trò một ban nhạc 2 mảnh. Những bài như “Wild” hay “Myth” gợi nhớ đến rất nhiều “Walk in the Park” và “10 Miles Stereo” – hai bài với tiết tấu được xem là nhanh hơn so với những gì ban nhạc đã từng làm. Thứ hai, hai bài đầu tiên của Bloom không chỉ giống với những gì từ Teen Dream mà chúng còn là cái khung chung cho phần lớn của album. Thành ra, nếu người nghe chỉ đặt hết chú ý vào “sound”, việc cảm giác rằng Bloom nghe quá giống với Teen Dream không phải là lạ.

Tuy nhiên, khác biệt giữa hai album này đều nằm ở trong chi tiết và mình nghĩ, như các album trước, âm nhạc của Beach House đòi hỏi kiên nhẫn từ người nghe để những lớp chi tiết về sự trưởng thành của ban nhạc  hiện lên rõ rệt. Bloom trong thế giới của Victoria và Alex không hề mang cái ý nghĩa “nở rực” như nhiều người nghĩ. Cả album là cách BH mang những hình ảnh không rõ đầu đuôi, những khoảnh khắc không rõ thành lời, những cảm giác không thể định nghĩa và thể hiện chúng qua những nốt nhạc, kéo dài những xúc cảm ấy ra đến 3-4 phút. Thêm nữa, trong khi Teen Dream tìm thấy BH ở một gam màu rất ấm áp thông qua cách mix không reverb trong vocals của Victoria và cách hòa tan phần guitar của Alex, Bloom thỉnh thoảng tóat lên một cái lạnh và tăm tối mặc cho vocals của Victoria có tràn đầy cảm giác “ethereal” như thế nào. Cách mix có chủ ý từ Chris Coady lần này đem BH đến một góc tối hơn trong âm nhạc của mình và kết quả thì vẫn hết sức tuyệt vời như ngày nào. Ở “Wild”, sự tương phản không muốn lẫn vào nhau của vocals và instrumentation vẽ thêm cho câu chuyện trong bài thêm nhiều gam màu thú vị. Wild in our way/What will you make it/Heartless to say/Go on pretending Rắc rối với gia đình, rắc rối với việc phải trưởng thành, rắc rối với cả những cảm xúc bừng cháy của tình yêu tuổi ban đầu, “Wild” có lẽ là một trong những bài hát với phần lời trực tiếp nhất từ BH và mỗi khi đọan chorus như mưa gió ấy vang lên, ta bắt đầu hiểu rõ Alex Scally muốn nói gì khi anh muốn người nghe tập trung vào bản thân bài hát, vào sáng tác của người nghệ sĩ.

Ở album này, khi BH gắn liền với tiết tấu nhanh và drum machine mạnh mẽ, kết quả thường xuất sắc hơn rất nhiều, mặc cho là một ban nhạc khởi đầu với một kiểu dream-pop chậm rãi như ai đó dè dặt bước đi trên đường. Ở “Lazuli” và “New Year”, 2 trong số những bài hay nhất của BH, mọi thứ đều được nâng lên cao ở mọi mặt: cảm giác họ muốn nói, tiếng guitar tan nát như cách một cơn mưa nặng hạt, và vocals của Vic, tuy dựa vào falsetto nhiều khi lên cao, chưa bao giờ mất đi sức nặng hay cái đa cảm mà nó mang lại cho từng câu chữ. Nhưng qua một bài như “Other People”, khi BH quay lại tiết tấu của DevotionBeach House, mình cảm thấy bài hát rất boring trong nhiều mặt. Một phần là ở sự ngay thẳng trong phần lời và nó làm mất đi cái bí ẩn của ban nhạc. Và thứ hai là khi BH làm nhạc chậm, họ thành công hơn khi đem chút âm hưởng gì đó từ xưa vào – vintage trong “Real Love” hay nhạc Motown trong “D.A.R.L.I.N.G

On The Sea” cũng đã xém rơi vào cái hố mà “Other People” mắc phải, nhưng may thay, bài hát giữ được cái rõ nét trong instrumentation và phần lời chan chưa với nhiều hình ảnh có ấn tượng mạnh để giúp nó chạy xa khỏi ngưỡng cửa “boring” Cuối cùng, không thể kết thúc một review về Bloom mà không nhắc đến highlight số 1 của album: “Irene”. Nếu bài hát là sự giới thiệu cho hướng đi kế tiếp của BH, mình hoàn toàn mãn nguyện vì đây chính là BH thử tay với dòng nhạc “shoegaze” – một trong những genre có rất nhiều ảnh hưởng đối với dream-pop và không có gì tuyệt hơn khi BH quay về cội nguồn và làm một bài hát xuất sắc đến vậy. Chỉ trong hai dòng It’s a strange paradise lẫn You’ll be waiting, Victoria và Alex như mất hẳn mình trong âm nhạc. Tất cả những vì vang ra là một biển sóng âm thanh rộng lớn đổ ập lên người nghe, nửa như thôi miên và nửa như đang mời gọi họ mãi mãi đắm chìm vào thế giới của BH. Với đủ chi tiết gợi nhớ đến “shoegaze” như vậy, BH vẫn đủ khả năng để tách mình ra khỏi mọi so sánh dễ nảy sinh. Họ không phải là kiểu man mác như một bức tranh đen trắng như Slowdive, càng không phải là kiểu phép màu lạc giữa thế giới con người như Cocteau Twins và họ dĩ nhiên không mang cái hỗn hợp thô bạo/dịu dàng như My Bloody Valentine. Những gì BH mang lại là một hành trình trưởng thành hợp lí trong xuyên suốt 6 năm vào nghề của ban nhạc và bao giờ cũng là một niềm vui khi bắt gặp một ban nhạc không ngừng hoàn thiện mình như thế này.

Nếu phải phàn nàn điều gì về album, có lẽ chỉ là Bloom không phải là một bất ngờ lớn như kiểu đi từ Devotion qua Teen Dream. Nhưng đôi lúc bản thân mình trong vai trò một người yêu nhạc không hề đòi hỏi bất ngờ từ một ban nhạc mình yêu mến, mà đơn giản là hy vọng họ luôn có “lửa” và có “hồn” trong những gì họ luôn làm.  Và với BH, hai điều trên họ không bao giờ thiếu.

——————

8.6/10

—-

Download HERE


4 Responses to “Beach House – Bloom”


  1. 1 BitchyLiTi
    June 22, 2012 at 11:11 pm

    Thấy kêu giống Teen Dream vậy nhưng Bloom vẫn rất tuyệt vời (mặc dù trước lúc nghe thì vẫn mong một cái gì đó khác hơn, đột phá hơn). Paula, your review is gorgeous <3 <3. Keep make us feel happy with true music

  2. June 23, 2012 at 12:54 pm

    Reblogged this on nblanc and commented:
    Bloom là album Indie đầu tiên trong đời mà mình lắng nghe. Vâng, chính nhờ Beach House mà Nblanc mới có dịp để tìm hiểu và yêu quí thế giới muôn màu của indie và alternative

  3. 3 Xoắn
    June 24, 2012 at 6:21 pm

    Lần đầu nghe Teen Dream cách đây 2 năm, album dream pop đầu tiên mà mình nghe được, thật lòng không mong muốn BH có thêm một album nào khác hết.
    Nghe Bloom xong thì moody cảm xúc như nối dài ra chứ không phải là một sự lặp lại nhàm chán nào hết.
    Lúc mới có cover cũng đã thấy nó có gì đó hơi na ná với TD rồi nên cũng không quá bất ngờ hay khó chịu e\về album này :)

  4. 4 Radioheart1993
    February 21, 2013 at 1:15 am

    Album vừa có bài hay nhất của Beach House: Wild + bài dở nhất của họ: Troublemaker


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2016

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

%d bloggers like this: