20
Oct
12

The xx – Coexist

Vấn đề của Coexist không phải là ở chỗ nó quá thiếu bất ngờ so với xx. Vấn đề lớn nhất mình có với album này là việc nó hạn chế trong những xúc cảm được khai thác trong bài hát. Vì chính lẽ đó, album tuy nghe đẹp nhưng nghe rất chán và nói thẳng, buồn ngủ.

Coexist thể hiện rõ nhiều trưởng thành của ban nhạc. Thứ nhất, cả Romy lẫn Oliver đều trở nên vững chắc hơn trong vai trò hai giọng hát chính. Album ít đi những phần harmonies mà ta nghe liên tục trong xx, và điều này không có gì là xấu cả. Lấy ví dụ như bài mở đầu “Angels”; Romy vẫn giữ cách hát như thì thầm vào tai, cách hát trần trụi và tha thiết đến mức người nghe có cảm giác cô đang hát cho riêng họ nghe vậy và bạn chắc cũng không thể nào ngạc nhiên khi liên tục bắt gặp nhiều cặp đôi cứ thả mình hôn nhau đắm đuối ở show diễn của The xx.

Về Oliver, anh cũng dần dần tìm thấy tiếng nói của riêng mình. Ở “Missing”, cách anh cháy dần qua tiếng hát làm cái yên ắng trong nhạc của The xx tan biến (My heart is beating/In a different way/Been gone such a long time and I feel the same). Thay vào đó là một người tự tin hơn và đã hoàn toàn bước ra khỏi vỏ bọc ngập khói của 2 năm trước (“Fantasy”). Nhưng ngay khi Romy/Oliver trút dần đi cái nhút nhát thỏ thẻ của ngày nào, cái chemistry trong harmonies làm mình điêu đổ vì ban nhạc cũng như mất hẳn. Nghe cả hai hát chung trong một bài như “Tides” không thấy ăn nhập gì cả (You leave with the tide/And I can’t stop you leaving/I can see it in your eyes/Some things that have lost their meaning) và càng nghe càng chỉ muốn hai người hát riêng từng đọan.

Ở giữa phần guitar đặc trưng của Romy và sự hỗ trợ hoàn hảo phần bass từ Oliver thì không thể không nhắc đến công sức trong production từ Jamie. Thật sự mà nói, album này vẫn có thể gọi thành công vì Jamie là một producer rất tài năng và tinh tế. Cách anh chọn lọai effect hay cách anh xử lí vocals đều hoàn toàn làm bài hát nghe sắc sảo hơn rất nhiều. Vài lần khi phần sáng tác từ Romy/Oliver nghe khá trung bình (“Unfold”), chính phần production lại đẩy bài hát đi xa hơn cả.

Tuy nhiên, ngọai trừ việc dùng steel drums (âm thanh đặc trưng trong nhạc solo của Jamie) ở bài “Reunion”, Jamie dùng đi dùng lại một số sound và kĩ thuật xuyên suốt album (phần percussion như sóng vỗ trong “Tides” là một ví dụ điển hình). Sự hạn chế trong nội dung truyền tải từ Romy/Oliver cũng đại diện cho sự tiết chế trong phối khí của album này. Đây là một điều làm mình ngạc nhiên nhất khi nghe Coexist; nó còn minimal hơn nhiều so với xx mặc dù chắc các fan cũng nhớ album đầu tay âm thanh nghe rất tối giản rồi.

Những bài thành công nhất là những khoảnh khắc khi The xx đem ảnh hưởng của nhạc club vào. Nếu bạn theo dõi interview và Tumblr của ban nhạc, chắc bạn cũng rõ cả ba thành viên đều là fan lớn thế của nhạc electronic của UK. Ở highlight như “Chained” và “Reunion”, The xx dùng tiếng kick quen thuộc từ Voldermort của nhạc electronic Burial. Dĩ nhiên bài hát vẫn giữ vững những câu hát tình cảm lứa đôi và những lời đứt đọan mơ màng giữa quên lẫn nhớ, nhưng chính những chi tiết nhỏ nhắn như phần percussion ấy lại làm bài hát trở nên mới mẻ hẳn. Bài thành công nhất trong việc đem nhạc club, theo mình, chính là “Swept Away”. Trên nền beat 4/4 của dòng house, tiếng guitar không lẫn vào đâu được của Romy nghe rất hay và hợp vô cùng. Không chỉ thế, phần bass của Oliver có lẽ cũng là phần đáng nhớ nhất ở đây: quyến rũ, tăm tối và đầy mê hoặc. Thậm chí qua đến 2/3 bài hát, khi mà mình có cảm giác nhạc house này như được dùng để lấp đi cái sự thiếu thốn trong sáng tác của R-O, mình cũng không muốn phàn nàn gì. Vì đơn giản, “Swept Away” chính là mọi điều mình mong đợi từ The xx khi họ có nói Coexist sẽ được ảnh hưởng bởi nhạc club.

Nếu cả album chỉ là R-O hát trên nền instrumental tương tự kiểu nhạc Jamie làm trong We’re New Here (2011), mình nghĩ những gì đã làm nên The xx sẽ hoàn toàn mất (guitar/bass đặc trưng, sự im lặng đúng lúc, cách hát thì thầm, dung hợp giữa R&B và post-punk,…). Cho nên, cách dùng nhạc dance nhẹ bỡn như “Chained” và “Swept Away” là hợp lí và tự nhiên nhất cho ban nhạc.

Our Song” là bài duy nhất gợi nhớ lại harmony của Romy và Oliver hay như thế nào. Bài hát là một lời hứa giữa ba người bạn đã quen biết lâu năm này (I will give you me/And we’ll be us) và nếu không đọc về câu chuyện đằng sau bài hát, thật khó  để không hình dung rằng R-O không phải là một cặp. Tiếng guitar chao động ở điệp khúc, cách hai bên đối đáp như đang ngồi sát nhau trong một căn phòng trống chút xíu, và chỉ như thế, “Our Song” như lời nhắn nhủ quay lại “Angels” (They will be as in love with you as I am).

Mình không còn tìm thấy cái tinh nghịch thấp thoáng trong câu chữ ngày nào như “VCR”, những tiếng guitar thú vị như “Crystalised” hay chỉ đơn giản một bản indie-pop hoàn hảo như “Heart Skipped A Beat”, và ba ví dụ này khai thác những cung bậc rất khác nhau trong tình cảm. Đó chính là điều từng làm mình yêu thích The xx và rất tiếc Coexist không còn cảm giác như vậy nữa. Cả ba đều đều đã trưởng thành, nhưng họ lại không rời xa căn phòng tàn đi trong đêm kia. Mọi thứ vẫn có sức hút, nhưng cuối cùng lại hút mình không đủ chặt.

 7.2/10

 


6 Responses to “The xx – Coexist”


  1. October 21, 2012 at 2:06 am

    I love how you go straight to the point, “nghe buồn ngủ”

  2. November 22, 2012 at 10:46 pm

    Very happy to read this review..thank you!:)

  3. 5 Moonie the Goddess
    December 29, 2012 at 12:13 am

    Đào mộ phát =))
    Lần đầu nghe Coexist phải nói là tao cũng không thích. Kiểu không bị stunned ngay từ đầu như khi nghe Intro trong xx, và càng nghe thì càng thấy bị trôi đi chứ không thể ghi nhớ từng bài riêng biệt được, nên thậm chí tao chẳng buồn down album về =]. Cho đến gần đây khi nghiền lại một lượt xx và quyết định dành nhiều thời gian hơn cho Coexist thì tao lại thấy hay. Coexist không còn cái bay bay, mơ mơ và sensual của xx nữa mà chân thực và riêng tư hơn rất nhiều, nhưng cũng vì thế mà nhiều lúc lại cảm thấy relatable hơn. Có thể cũng vì album này Romy và Oliver ngồi sáng tác cùng nhau chứ không chơi ném sample như chúng ta hồi xưa thu âm thi USUK Idol nữa =)) nên nhiều bài có cảm giác như tâm sự của hai bạn với nhau vậy.
    Mà tình bạn của hai bạn ấy đẹp nhỉ. Làm nhiều lúc tao cứ ước giá mà hai bạn là một cặp =]]


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2016

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

%d bloggers like this: