20
Jul
13

Jon Hopkins – Immunity

rsz_jon_hopkins_immunity

Trước khi Immunity ra đời, Jon Hopkins được biết đến thông qua vai trò cộng tác với các tên tuổi lớn thay vì do một sản phẩm riêng anh đứng tên.Vào 2008, anh là co-producer cho album Viva la Vida or Death and All His Friends của Coldplay với các nhà sản xuất khác. 2010 thì là album Small Craft on a Milk Sea với huyền thọai Brian Eno mặc dù mình cảm thấy nhiều người vẫn nghĩ đây là album của riêng mỗi Eno. Hopkins có đạt một số thành công nhất định với album Diamond Mine (2011) nhưng hồi đó nó chưa phải là bước ngoặt quan trọng để đánh dấu tên tuổi anh trong cộng đồng indie hay electronic.

Với Immunity ra vào năm nay, Jon Hopkins đã đi đến được bước ngoặt đó và làm ra một trong những album electronic hay nhất của 2013 – một sản phẩm vượt trội trong việc tạo ra cả một thế giới điện tử đầy màu sắc lẫn chiều sâu từ nhạc techno/tech-house với ambient của piano và từ âm thanh xung quanh lẫn âm thanh do máy tính. Hopkins dành trọn gần 9 tháng ở East London để làm Immunity và cũng rất hợp lí khi album bắt đầu với tiếng động của anh mở cửa studio – chi tiết tượng trưng cho một bắt đầu mới cho Hopkins.

hopkins

Immunity có thể đem chia ra làm hai phần: 4 bài đầu mạnh mẽ với nền nhạc techno và 4 bài sau chuyển động êm ái hơn trong không khí của nhạc ambient và những phím piano tha thiết. “We Disappear” tiếp nối tiếng mở khóa nói trên bằng  âm thanh nhiễu sóng được va chạm với hàng lọat tiếng xẹt của điện. Phần trống được hòa trộn trong mớ âm thanh không định hình; nó chen lẫn giữa tiếng gõ nhẹ vào bàn, những tiếng chant và tiếng chuông khe khẽ trong dàn reverb dày đặc. Qua đến “Open Eye Signal“, bạn thật sự bắt đầu hiểu tại sao Hopkins lại nói album này lấy cảm hứng từ một đêm lang thang bên ngòai. Bài hát bùng cháy thô bạo trong những tiếng synth ầm ầm như thể bạn đang nghe hai đòn tàu lửa chạy sát cạ vào nhau. Dưới đó, tiếng percussion giật bung bẩy trong ảnh hưởng của cả techno lẫn nhạc deep-house bởi cảm giác thôi miên được tạo ra trong quá trình lập lại pattern của trống và độ dài của bài.

jonhopkins-3.6.2013

Trong thế giới tech-house của Immunity, Hopkins không bao giờ để bài hát của mình trở thành một bản techno/deep-house thông thường của sàn nhảy. Dĩ nhiên bạn có thể bật “Open Eye Signal” hay “Collider” và chúng sẽ làm hài lòng người đi club. Nhưng cái khác ở đây là trong sự điều khiển nhịp bậc thầy, Hopkins cho mỗi bài hát rất nhiều không gian và màu sắc. Lấy “Collider“, một trong những bài hay nhất của album làm ví dụ. Âm sắc techno ở đây rõ ràng hơn cả, nhưng ở cách Hopkins điều khiển những âm thanh synth xung quanh đó, cộng với sự chuyển động trong tiếng thở của người đàn bà thật sự làm “Collider” trở nên đặc biệt. Bài hát đóng vai trò như đỉnh điểm của cái đêm dài mà Hopkins đã nói đến, thảm khốc trong vô vàn ngõ rẽ âm nhạc mà cùng lúc, nó vẫn chứa đựng những khoảnh khắc tuyệt vời trong cách Hopkins viết ra giai điệu. Anh bản thân là một keyboardist cho nên khi anh đụng đến piano, gốc gác classical của anh vẫn ảnh hưởng những gì anh làm rất nhiều.

Nền tảng sử dụng piano để tạo ambience rõ hơn cả trong nửa sau của Immunity – phần mình thích hơn trong cả hai. “Abandon Window” là cơn gió lặng sau 4 bài giông bão ở nửa đầu. Bài hát là khúc bi thương giành cho những gì không thể lấy trở lại sau đêm ấy. Nó thóang buồn theo con người ở lúc sau nửa đêm, tiếc nuối trong những trăn trở và trong mục pacing, nó đứng rất hợp lí vì nó giúp Immunity “nối” giữa phần techno nhất và phần ambient nhất của album. Trong khi “Form By Firelight” lung linh trong những tiếng tí tách trên nền trống, “Sun Harmonics” mang cái giao hợp giữa thiên nhiên và điện tử thành công hơn bao giờ hết. Quả thật bài này như soundtrack lúc những người đi đêm kia thức giấc và cùng nhau ngắm mặt trời. Họ nhấn chìm bản thân trong sự sâu lắng của deep-house trong khi những tiếng động quanh quẩn như cách sóng biển xóa đi những lời nói trên cát đêm qua. “Sun Harmonics” mang cái nét đẹp điểm tĩnh của mặt trời mọc ấy qua tận bài cùng tựa album “Immunity“.

JonHopkinsImmunityCreatorsProjectstill

Tuy không hề có một concept nặng nề nào phía sau, Immunity thật sự là một hành trình của nhạc, một soundtrack cho chuyến đi đêm với bạn bè hay một mình đó. Bạn quay cuồng với niềm vui, bất chấp chúng có an toàn hay không (“Open Eye Signal“, “Collider“). Đến khi những con ngừơi xung quanh vừa say vừa rời khỏi các quán bar, bạn đi tiếp và nhận ra chỉ như mỗi bản thân mình tồn tại (“Abandon Window“). Nhưng cảm giác như vậy may mắn thay không phải là mãi mãi. Sau những đêm như thế bao giờ cũng tiếp nối bởi ánh mặt trời, và “Immunity“, bản closer mơ mộng tuôn trào trong hy vọng đưa bạn ra khỏi bờ vực ấy.

Một album với nhạc electronic chủ đạo hay trong năm nay không phải là ít. Nhưng một album có cả vẻ đẹp từ giai điệu, sự chi tiết đến tuyệt đối, production không thể phê bình ở đâu được, và quan trọng nhất, nó gây cảm xúc mạnh mẽ thì quả là hiếm. Những ai thích nhạc dance đơn giản, catchy, ngắn gọn kiểu Disclosure có lẽ sẽ không “cảm” album này cho lắm, nhưng mình vẫn hy vọng các bạn nên thử nghe. Biết đâu một lúc bạn sẽ có một đêm tương tự. Và ngay lúc ấy, không gì dường như cứu được bạn ngòai trừ việc nghe đi nghe lại bài “Immunity“.

306610_492975587385316_1116666858_n

———-

9.0/10


1 Response to “Jon Hopkins – Immunity”


  1. 1 Pulsars
    July 30, 2013 at 5:48 pm

    I can see why people like this album, but nice, lush production + a very nuanced atmosphere are some of the album’s only positive traits. The glitchy and house parts are OK, but the ambient sections are frankly a plebfest. Collider is the best track on here. My verdict: 6/10.

    Constructive feedback: don’t try too hard to incorporate a grandiloquent style in your reviews. E.g. “Bạn quay cuồng với niềm vui, bất chấp chúng có an toàn hay không” -> what the hell does this even imply about the music? If your purpose is simply to express your opinions on the album, fine, but if you’re actually intending to promote the artist, stick to the concrete and describe the tangibles (production, melodies, timbre, similar albums, moods, people whom it will appeal to, track-by-track), which you have done already but should expound more on. Musical experiences are highly individualized, so you might want to avoid such an abundance of flowery but inherently vacuous descriptions.

    If you want to do something more experimental than a typical review, do it wholly instead of partially (e.g. a review that reads like a short story that indirectly describes the music). But it’s going to be hard to execute.


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2016

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

%d bloggers like this: