18
Aug
14

Album Review: FKA twigs – LP1

FKA-twigs-LP1-608x608

Trong vòng 5 đến 6 năm qua, sự xuất hiện của những album debut xuất sắc từ dòng Alternative R&B (hoặc chịu ảnh hưởng của R&B) không hề ít. The Weeknd, Frank Ocean hay Jessie Ware đều cho ra những sản phẩm mà họ có thể nhìn lại sau 10 năm và vẫn có thể cảm thấy rất hãnh diện về chúng. House of Balloons là một cột mốc quan trọng cho dòng R&B u-ám-sexy vẫn khá phổ biến đến giờ, Devotion làm mới lại pop-soul qua giọng hát ngọt như mật và những phần production tối tân nhất.  Còn về Channel Orange, lời khen thì quả thật không biết nói sao cho đủ. Với LP1, Tahliah Barnett (tên thật của FKA twigs) có thể an tâm rằng những kỳ vọng mà giới phê bình gửi trọn cho cô sau thành công của EP1 EP2 hoàn toàn không uổng phí.

Mặc dù liên tục được báo chí so sánh với Aaliyah Bjork, âm nhạc của Barnett chịu ảnh hưởng nhiều không kém từ trip-hop, cụ thể là ở bộ ba Massive AttackTrickyPortishead. Sự lựa chọn percussion xuyên suốt LP1 luôn là những tiếng drum di động chậm rãi, lúc vươn mình uốn éo, lúc thì lại dừng bất ngờ. Trong trip-hop, cách khai thác drum nhịp chậm thế này là một công cụ hiệu quả để giúp bài hát toát lên vẻ gợi cảm bí ẩn. Ở LP1, Barnett lợi dụng yếu tố này để diễn đạt cảm giác hồi hộp lẫn đa nghi, đôi lúc là về khả năng của bản thân trong vai trò một người nghệ sĩ, đôi lúc lại về sự mong mỏi tột cùng về người mình yêu.

IMG_0531-crop

LP1 bao gồm một đội ngũ producer đẹp như mơ, từ Paul Epworth (sản xuất 21 cho Adele), Arca (cộng sự ở 2 EP đầu cho twigs và Kanye WestYeezus), đến Dev Hynes (Solange, Sky Ferreira) và Sampha, Inc. Mỗi người liệt kệ ở trên đều mang một phong cách production rất riêng nhưng bạn sẽ không thể nghe ra điều đó trên LP1. Đồng sáng tác toàn bộ 10 bài lẫn đồng sản xuất gần hết album, Barnett hướng tất cả những producer này giúp mình đạt được cái thế giới âm thanh mà cô mường tượng nhưng chưa thể tự thực hiện bởi sự hạn chế trong kinh nghiệm với production. Nghe “Two Weeks” thật không thể nào nghĩ rằng ở đây có sự góp mặt của người sản xuất Born To Die (Lana Del Rey) hay càng khó tin hơn là việc Paul Epworth là người đồng sản xuất “Pendulum” chứ không phải Arca. Như đã từng chứng minh ở “How’s That” và “Water Me“, Barnett nhạy bén vô cùng trong cách chọn percussion để làm nổi bật thần thái của bài hát. Mỗi tiếng giật của drum machine có thể nói lên rất nhiều mà không cần cô hát một lời, và LP1, tương tự, có vô số những khoảnh khắc mê hoặc như vậy.

Sự khác biệt rõ  nhất ở LP1 so với các sản phẩm trước là cách Barnett mở rộng cấu trúc bài hát mình hơn nhiều, và điều này dẫn đến những thành công cũng như thất bại nói chung. Ở mặt tích cực, khi cô cho bài hát nhiều giai điệu cũng như làm “căng”  phần production lên tới bến trong mặt cảm xúc, chúng đều để lại ấn tượng mạnh mẽ. Bởi một mặt, đó là sự phát triển hợp lẽ từ những cấu trúc khá “mỏng manh” của EP1+2, cũng như không hề mất đi những gì khiến FKA twigs trở thành một nghệ sĩ đầy thu hút như vậy. Nhưng với mỗi đỉnh cao của “Two Weeks” hay “Kicks” thì  album lại đi lùi với “Hours” hay “Numbers“. Những bài này tuy được phát triển hơn ở mặt cấu trúc nhưng kết cục lại nghe khá nhạt nhòa. Hàng loạt chi tiết thú vị trong mặt sonic xảy ra nhưng Barnett lại không thể tạo ra một dòng giai điệu đáng nhớ để nối kết chúng lại với nhau. Từ phần đọc-hát lãng xẹt ở verse 2 trong “Hours“cho đến việc vô vàn percussion đứt đoạn xoay chuyển trong “Numbers“, Barnett cho phép quá nhiều thứ xảy ra mà không hề biết nên cắt bỏ hay để lại đoạn nào quan trọng. Kết quả là những khoảnh khắc như vậy, mặc cho dung hợp nhịp nhàng thế nào trong concept của album, trở thành những “cục chì” nặng kéo LP1 đi lê lết.

twigs_papi-crop

Việc mở rộng cấu trúc trong giai điệu và chords cho phép Barnett nhiều cơ hội để thể hiện 2 điều: vocals và lyrics. LP1 không thiếu những đoạn hơi vụng về ở cách chơi chữ hay mặt so sánh ẩn dụ, nhưng ở những khoảnh khắc thẳng thắn nhất, Barnett hoàn toàn có khả năng viết ra những dòng lyrics đáng nhớ cực kỳ (Higher than a motherfucker, dreaming of you as my lover, Two Weeks“). Hoặc ở “Pendulum“, chỉ đơn giản trong “So lonely trying to be yours/What a forsaken cause...”, cô nói lên hết biết bao nhiêu cảm xúc khi cố gắng níu giữ thứ tình yêu không thuộc về mình, bộc lộ cả cái vô vọng trong điều không tưởng ấy. Không những là ở những dòng lyrics tiêu biểu, cách Barnett tự sự hay viết một câu chuyện bất ngờ cũng thú vị không kém (“Video Girl” và “Kicks“). Ở nửa đầu, “Kicks” ai oán trong nỗi cô đơn (“Tell me what do I do when you’re not here?“) và chỉ với một chút thay đổi trong bối cảnh, nửa sau lại nói về cách Barnett giành lại uy quyền thông qua “I just touch myself/And say, I’ll make my own damn way“. Sự chuyển đổi chủ đề như vậy rất bất ngờ nhưng nó không hề cắt đứt mạch chảy của bài mà trái lại còn giúp nhấn mạnh cái chủ quyền mà Barnett liên tục đề cập kể từ single đầu tiên “Two Weeks“.

Thật sự sẽ rất vô lí nếu chốt lại review này mà không đề cập đến yếu tố chủ chốt của LP1: vocals tuyệt đỉnh của Barnett. Mỏng manh, nữ tính và gợi cảm, Barnett làm nhớ đến Aaliyah rất nhiều ở phong thái hát bình tĩnh này, toát lên cảm giác mình như đứng độc lập trong thế giới của riêng mình, huyền bí lẫn quyến rũ vô cùng (“Two Weeks“). Ở mặt khác, cách cô dùng upper register gợi nhớ đến cả Beth Gibbons của Portishead. Từ cách hạ âm lượng của falsetto đến khi nghe như tiếng thì thầm, cách cô ngân một chút cuối câu tựa tiếng thở dài, hay cách lên cao tưởng chừng như tấm kính mỏng manh sắp tan nát, Barnett sở hữu cái khả năng bộc lộ sự “dễ vỡ” của người con gái đang yêu vô vọng ấy, đau đớn, đày đọa nhưng vẫn kiên trì hát. Nhưng dĩ nhiên,vì LP1 là một dung hợp hết sức thành công giữa Alternative R&B và Trip-hop/Electronic cho nên vocals của cô cũng mang màu sắc tương tự: phong cách hát nhẹ breathy mà Mariah Carey/Janet Jackson tiên phong từ những năm 90s đến cách hát tột bậc của những ca sĩ phòng trà hát tình ca trong đêm đầy khói thuốc.

fka-twigs (1)-crop

LP1 còn phải đi xa lắm mới trở thành thứ album huyền thoại mà mọi người đang liên tục gắn mác cho nó. Tuy thế, điều mà Tahliah Barnett làm được mà rất nhiều nghệ sĩ R&B khác thất bại, đó là tạo ra một thế giới muôn màu muôn vẻ của riêng mình. Đúng, bạn có thể nghe ra ảnh hưởng từ người này người kia trong LP1, nhưng cách Barnett nối kết những ảnh hưởng này lại với nhau khiến chúng nghe rất là mới. Từ những bài hay đến những bài chỉ “tạm”, tất cả đều mạnh mẽ trong cái DNA mà cô tạo ra: chập chừng, mê hoặc, lúc thì mơ màng như những mãnh vỡ, lúc thì hiện rõ như tranh. Kể từ debut xx cùa The xxHouse of Balloons của The Weeknd, thật hiếm khi gặp một debut khác mang tính “original” cao như vậy và không chỉ thế, Barnett không chỉ có ý tưởng mà cô còn có tài để xử lí những ý tưởng đó đến đỉnh cao nhất mà chúng có thể chạm được.

fka-twigs (1)-crop

———-

8.5

———-


0 Responses to “Album Review: FKA twigs – LP1”



  1. Leave a Comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2016

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

%d bloggers like this: