11
Jul
15

Album Review: Boni – Love

Boni-Love

By Pauler

Một trong những bản R&B classic hay được chọn cho những cuộc thi hát tại Hàn Quốc “잠시 길을 잃다” (Lost, Temporarily) được sáng tác/phối khí bởi 015B và thể hiện bởi Shin Bo-kyung – một vocalist vô danh vào thời điểm 2006 đó. Về mặt âm nhạc, “Lost, Temporarily” không khác mấy những bản Pop/R&B được ưa chuộng vào đầu thập niên 2000s tại thị trường US/UK. Điều đọng lại rõ nhất là màn vocals của Bo-kyung – không ngại phô trương, không ngại lên không tới, đầy chai mòn và tuy là một giọng hát có cái âm sắc của nhạc pop nhiều hơn, Bo-kyung của ngày ấy vẫn hát như một ca sĩ nhạc soul thực thụ.

Đến 2 EP Nu One (2010) và 1990 (2011), Bo-kyung bắt đầu sử dụng nghệ danh Boni và dần xây dựng nên cái góc R&B của riêng mình trong làng nhạc Hàn Quốc. Nu One là cách Boni đi tiếp chặng đường do chính “Lost, Temporarily” trải ra (mặc dù không bài nào trong EP này xuất sắc bằng). Còn 1990 thì là nơi cô thực sự tỏa sáng với cách tôn trọng những ảnh hưởng tiêu biểu của nhạc R&B vào thập niên 90s (“기다릴게“, “연인 (Lover)“) cũng như thêm chút cá tính của mình vào R&B đương đại (“너뿐이야 (Day & Night)).

1990 là một EP khá hay – nó gợi về nhạc cũ nhưng không một giây phút nào nó tạo cảm giác lỗi thời. Thêm nữa, khó mà tìm ra điểm tiêu cực để nói về màn vocals của Boni: cô da diết trong “무엇이라도“, rộn ràng ở “연인 (Lover)” và đôi lúc phô diễn khả năng control của mình trong “너뿐이야 (Day & Night)“, Boni hát với một sự thấu hiểu trong âm lượng, nhả chữ và quan trọng hơn cả, khi nào cô cần hát như một diva tại Madison Square và khi nào cô cần ngừng luyến láy để bài hát tự tỏa sáng. 

COVER

Bây giờ, khi nhắc đến Korean R&B (viết tắt KRNB), những cái tên như Zion.T, JINBO, hay Crush – những nghệ sĩ không ít thì nhiều đều chuộng việc thử nghiệm, làm mới R&B thay vì hướng về cội nguồn. Có hẳn một Fantasy ngập tràn trong những production đậm chất UK Electronic, một Red Light độc đáo trong cách hiện đại hóa funky R&B và một Crush On You hòa nhập cân bằng nhiều loại âm thanh đang thịnh hành. Sáng tạo và đổi mới là 2 yếu tố cần thiết để cho âm nhạc tồn tại. Tuy nhiên, khi R&B bây giờ bắt đầu quá dựa dẫm vào production và những kĩ thuật trong phòng thu để tạo texture này, texture kia, họ bắt đầu thôi hiểu luôn điều gì ban đầu làm cho R&B đặc biệt đến vậy. Mất đi dần là những ca sĩ thực sự có thể truyền tải cái sexuality trong bài hát, có thể xử lý những đoạn luyến láy một cách êm đềm mà không phải ngồi thu chồng hàng loạt vocal track để che đi nhược điểm của mình. Thay vào đó, R&B đương đại được lên ngôi bởi những ca sĩ hát như sân khấu sinh viên (The Weeknd, BANKS) và một số thì nên đi học thanh nhạc bởi vì từ khi nào, hát toàn qua giọng mũi được xem là chấp nhận được? (Jay Park).

Với Love, Boni vẫn gắn bó với những gì đã đem lại thành công cho mình bao lâu nay: một album thuần R&B với rất ít thử nghiệm đưa vào. Với phần phối khí và sản xuất chủ yếu do Jay Cry đảm nhiệm, Love vẫn có những khoảnh khắc tiếp nối EP 1990 thông qua việc phối dựng lại R&B của thập niên 90s bằng phần giai điệu cũng như cách bộ đôi này dàn dựng phần vocals (“Stalk You“, “글쎄 (Well, Maybe)“). Ở single mở đầu “One in a Million“, Jay Cry lấy cảm hứng từ Jessie Ware/Julio Bashmore và tạo nên một “Wildest Moments” cho Boni. Cả 2 bài hát đều sử dụng tiếng drum machine với độ vang hiệu quả, những phân khúc piano rải rác nguyên bài để tạo thêm texture và dĩ nhiên, vừa đủ instrument để cho 2 giọng ca nữ ấy hát như họ đang đứng trước mặt hàng trăm ngàn fan hâm mộ. Trong khi phần vocals của Ware đặc sắc vì sự kiềm chế, Boni lại như một ca sĩ hát lần cuối trong đêm cô bị loại khỏi cuộc chơi.

Boni-I-Love-You

Xuyên suốt ở những bản slow jam như “With You“, “밀당 (Games)” và “잠시 길을 잃다 (Lost, Temporarily) Part 2” (còn nhớ một thời khi các ca sĩ, nhóm nhạc R&B hay làm track kiểu Part 1 và Part 2), Boni cho thấy một sự chín muồi qua cách xử lý cũng như cách cô và Jay Cry sản xuất bài hát. Họ không làm quá nhiều khi những bài hát này đều là những sáng tác hay sẵn trong mặt giai điệu. Thay vào đó, cách chọn nhạc cụ được cân nhắc kĩ hơn, ngắn gọn hơn cấu trúc và để cho giọng hát của Boni làm chủ mỗi bài.

Ở nửa sau album, “똥차라도 괜찮아 (Your Whip’s All Good)” là cách Boni tiếp tục chuỗi cover xuất sắc bao lâu nay của mình ( “나만 바라봐 (Only Look At Me)” của Taeyang và “Bravo” của 40). Thay vì chọn một bài nổi tiếng, Boni dành tặng bản cover cho người bạn cùng hãng Hwaji. Từ một bài hát hip-hop, Boni biến 똥차라도 괜찮아 (Your Whip’s All Good) nghe như một phần hiển nhiên của Love – một khoảnh khắc khi cô đem chút hip-hop của West Coast thông qua cách lẫn những dòng rap nhỏ qua những câu hát nặng trong nhịp điệu R&B. Với “Push” thì còn gì phải nói thêm nữa? Không trừu tượng như “Two Weeks” của FKA twigs hay mờ ảo như “Sayso” của Evy Jane, “Push” đơn giản nghe rất sexy mà nó không hề cố quá nhiều. Yếu tố sexuality trong nhạc R&B không phải là do ca sĩ đó vừa hát chậm vừa chèn những đoạn thở dốc nhanh chậm thế nào; nó hoàn toàn nằm ở cách họ hát, cách họ chơi đùa với những câu chữ đơn giản và nắm chắc trong tay giai điệu của bài.

1

Để cho rộn ràng, Boni mời một tài năng R&B khác, Satbyeol, góp mặt trong “위험해 (Dangerous)” nhưng kết quả lại không như mong đợi. Đây có thể cho là hạt sạn duy nhất trong album này bởi một phần, mặt sáng tác không hề có được cái cảm giác “smooth” như những bài khác, và mặt khác, phần vocals của cả 2 không ăn nhập gì cả. Giá như ở đây thay bằng bản duet với The Suite năm ngoái “Answer Me” thì Love đã có thể hoàn hảo hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, với một bước đi lỡ thì Love lại hồi phục bản thân với 3 lá bài át chủ “Push“-“Strawberry” và bản piano ballad “I Love You“. Trong khi 2 bài đầu là Boni phô diễn cái quyến rũ của một người phụ nữ tự tin, “I Love You” là giây phút đặc biệt nhất của Love bởi tính đơn giản của bài hát. Được sáng tác bởi Grace Shin, “I Love You” không có gì cả ngoài phần piano đệm và vocals của Boni. Nó nổi bật ra bởi vì nó là khoảnh khắc “pop” nhất, không theo cùng flow nhất của album, nhưng lí do chính là vì nó cho thấy khi một sáng tác hay được thể hiện bởi một ca sĩ xuất sắc, bạn không cần phân tích nhiều hay lập luận rằng vì sao nó lại ở đây.

Với Boni nói riêng và mặt trận Korean R&B nói chung, cô đang đứng ở một vị trí khá độc đáo. KRNB sẽ luôn cần những album của những JINBO, Alshain, GrayZion.T, nhưng nó cũng sẽ luôn có một chỗ đứng cho những nghệ sĩ như Satbyeol, HoodyBoni – những người không bao giờ quên tại sao mình lại trưởng thành và yêu những album của TLC, Aaliyah đến vậy. Trừ khi JINBO có thể làm một album xuất sắc hơn mixtape KRNB một thời của mình chứ hiện tại thì vẫn chưa có một album R&B nào có thể vượt qua Love của Boni – một sản phẩm trưởng thành từ một ca sĩ biết mình giỏi cái gì và cần phải hát ra sao.

 Capture

8.8


3 Responses to “Album Review: Boni – Love”


  1. July 11, 2015 at 6:37 pm

    Anh có nghe qua It Hurts chứ ạ ? Đó là single đầu tiên của Boni em biết đến. Và ngay lập tức chú ý đến giọng hát của cô ấy. Đầy nội lực, khắc khoải, say đắm.

  2. July 11, 2015 at 9:01 pm

    R&B vocal em có một đề cử : Hwayobi với album Vol 7 (2010).


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2016

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

%d bloggers like this: