04
May
16

Album Review: Trần Thu Hà – Bản Nguyên

To The Core

Trò chuyện với tác giả Chu Minh Vũ của tạp chí ELLE về Bản Nguyên, Hà Trần tự bạch album này “đóng dấu mỗi người vượt qua những hoài nghi, sợ hãi và ruồng bỏ cá nhân, cố bám theo viễn cảnh le lói hiện ra trong tầm nhìn, biến viễn cảnh đẹp đẽ ấy thành thực tiễn” cũng như khi album này khắc họa khoảnh khắc “chạm được đến bản nguyên, được sống trần trụi với khát vọng âm nhạc, được hoá thân trọn vẹn với cốt lõi tinh thần, và ở bất kể ở độ tuổi nào, một lần thăng hoa“. Với những kiên định rõ ràng cũng như một thay đổi khá bất ngờ trong lối đi âm nhạc, Bản Nguyên có thể xem như album tiêu biểu đầu tiên của chị kể từ Đối Thoại ’06 (2006) nếu như ta không tính đến những album tổng hợp lại các hit, album chị là khách mời hay những album mang tính tribute.

Tuy khác biệt trong hướng đi âm nhạc cũng như trong nội dung, cả Nhật ThựcĐối Thoại ’06 đều là những album cháy bỏng với tham vọng muốn thử nghiệm, muốn phá vỡ những rào cản trong V-Pop cũng như muốn thỏa mãn cái đam mê của riêng người nghệ sĩ thay vì đi theo thị hiếu số đông. Ở trường hợp của Bản Nguyên, Hà Trần và ê kíp lại không chọn yếu tố “sáng tạo” trở thành cốt lõi trong mặt thực hiện mà thay vào đó, họ bám sát vào concept đã  đề ra ban đầu (“hóa thân trọn vẹn với cốt lỗi tinh thần“) và liên tục khẳng định thông điệp đó qua 10 bài từ một trong những album thuần chất indie rock/alternative rock nhất trong nhạc Việt kể từ 6 Giờ của CoCC Band.

Cover 1Cover 2

Được sáng tác bởi bộ đôi Dominik Nghĩa Đỗ/Hoàng Quân và phối khí bởi nhạc sĩ Trần Thanh Phương (người chơi guitar và bass cho album), Bản Nguyên là lần đầu tiên Hà Trần thực hiện một album nghe thống nhất từ đầu đến cuối một cách chặt chẽ trong mặt âm thanh như vậy. Sử dụng những instrumentation cơ bản nhất của alternative rock (vocals, trống, guitar, bass) và đôi khi một số hiệu ứng của nhạc điện tử, nhạc sĩ Thanh Phương hình thành nên Bản Nguyên với một ảnh hưởng mạnh mẽ từ grunge, đặc biệt trong cách hơn một nửa album theo sát cách dùng dynamic quiet/loud như những ban nhạc tiên phong trong alternative rock (The Pixies) nhưng cách làm production lại trau chuốt, bóng bẩy như cách Nirvana từng làm với Nevermind (1991). Lấy ví dụ ở bài mở đầu “Đêm (Nyx)” hay bài kết “Hoan Ca (Joys)“, cả 2 đều bắt đầu trong những khoảng lặng, gợi tả những trăn trở trước những dao động của cuộc sống. Sau đó, khi từng bài tiến đến đoạn chorus, sự tuôn trào trong tiếng hát của Hà Trần cũng như cách từng phần instrumentation bắt đầu tăng tempo một cách dữ dội hơn, những nghi ngại của cá nhân dần được gạt bỏ qua một bên. Thay vào đó, mỗi người tự gạt qua một bên những ưu tư và bắt đầu chuyến hành trình tìm về cái bản ngã  của riêng mình.

Một điều thú vị là khi ta nói về các album tiêu biểu của dòng indie rock/alternative rock, phần sáng tác/hòa âm phối khí luôn được ca ngợi trước hết thì với Bản Nguyên, điều đáng khen nhất là phần vocals cũng như những sự lựa chọn của Hà Trần trong mặt vocal arrangement. Quay lại bài đầu tiên “Đêm (Nyx)“, chị thực hiện phần intro của bài đầu với những đọan hòa âm ma mị, gợi tả lại chính xác cảm giác mông lung lo lắng từng bắt gặp trong phiên bản dân ca đương đại của Ngọc Khuê. Hay như trong single mở đầu xuất sắc “Thăng Hoa (Sublime)“, cách chị dàn dựng phần background vocals nghe như một tưởng nhớ về thời mình từng điên loạn đến thế nào trong Nhật Thực.  Xuyên suốt Bản Nguyên, chị hát hết sức tuyệt vời. Chị có thừa sự mãnh liệt để sát cánh với phần phối khí dữ dội không kém từ Thanh Phương. Chị toàn vẹn trong mặt kỹ thuật cũng như trong khả năng cảm nhận để nhiều lần đưa bài hát đi đến một tầm cao hơn cho dù phần sáng tác lúc đó mờ nhạt thế nào (VD: điệp khúc của bài “Solo“).  Trong những khoảnh khắc nhẹ nhàng hơn như bản ballad”Không Tưởng (R.E.M)” và “Mở Mắt (Awakening)“, sự quan trọng của Hà Trần trong phần trình bày và dàn dựng vocals được nhấn mạnh hơn nữa. Với “Không Tưởng (R.E.M)“, một bài hát lấy ý tưởng từ “cái đích” của mỗi giấc ngủ khi ta chìm sâu nhất và giấc mơ (nếu có) bắt đầu, chị kết hợp phẩn vocals chính rõ nét, vang vọng trên nền những tiếng hát ai oán bồng bềnh qua lại trong hiệu ứng panning. Ở “Mở Mắt (Awakening)“, bài hát gợi nhớ nhiều nhất về thời kỳ tình ca nhạc nhẹ của Hà Trần, chị thể hiện những đoạn chord progression phức tạp với cách xử lý tinh tế  của một ca sĩ hàng đầu mà không hề làm cho bài hát nghe quá tự phụ (Ta một ngày mới đang vươn dậy/Thấy trong mình hết ưu phiền cuộn trào lên sức sống tái sinh).

Cover 3Cover 4

Khi Bản Nguyên thoát khỏi phiên bản grunge rập khuôn của chính nó và bắt đầu chịu làm mới dòng nhạc hoặc “nhúng chân” vào một số nhánh khác của indie rock, kết quả thành công hơn rất nhiều. Ở bài hát hay nhất album “Rũ Cánh (Fallen Wings)“, Hà Trần/Thanh Phương lấy một trang từ Fever To Tell của Yeah Yeah Yeahs và đem lại một trong những bản  garage punk hay nhất của thập kỷ (cùng với “Các Bạn Đứng Nghiêm” của Gỗ Lim). Trên nền phần guitar điện hối hả và phần percussion di chuyển tựa hỏa tiễn, “Rũ Cánh (Fallen Wings)” nắm bắt chính xác cái tinh thần nhiệt huyết của dòng nhạc và đồng thời, Thanh Phương cũng thêm thắt một số yếu tố thú vị trong mặt sonic để làm nên phiên bản garage punk cho riêng mình (tiếng synthezier bén như laser cắt xuyên qua tiếng guitar ở 1:38 hay cách “lọc” phần vocals của Hà Trần ở gần cuối bài để tạo hiệu ứng lo-fi – một trong những đặc điểm của garage rock).  “Thăng Hoa (Sublime)” là một ví dụ khác khi cùng một khuôn mẫu “quiet/loud” và phần instrumentation khá cơ bản, Hà TrầnBản Nguyên Team vẫn có thể khiến một thứ không mới nghe cực kỳ náo động khi họ siết chặt phần cấu trúc để bài hát trở nên ngắn gọn xúc tích nhất có thể. Đồng thời, sự dàn dựng khéo léo trong cách chuyển giao percussion qua từng verse-chorus ở đây làm “Thăng Hoa (Sublime)” nghe rất mạch lạc và từ đó, mỗi đoạn hook bài hát mang đến khán giả đều khai triển rất tự nhiên.

Là một album tràn đầy tự tin ở mặt concept cũng như bao gồm một số khoảnh khắc catchy nhất trong cả sự nghiệp, Bản Nguyên đến cuối lại thiếu đi một sự bức phá trong mặt phối khí cũng như thiếu những đoạn hook đáng nhớ, từ cả trong mặt giai điệu cũng như trong mặt sử dụng instrumentation. Khi thực hiện những bài hát với khuôn khổ dynamic “quiet/loud“, nhạc sĩ Thanh Phương không thể hiện được một cái nhìn đa dạng trong cách liên kết các yếu tố thường bắt gặp của alternative rock, dẫn đến các đoạn riff trở nên dễ đoán và thêm vào đó, phần giai điệu không đủ “chín mùi” để cứu vãn lại. Từng tâm sự rằng đây là là album chị hài lòng cũng như phù hợp nhất với cá tính của mình, Hà Trần có đủ mọi lý do để cảm thấy tự hào về sản phẩm này, đặc biệt khi chị chính là mấu chốt gắn kết Bản Nguyên lại với nhau và phần nào cho nó dấu ấn riêng (ít nhất là trong cách thể hiện) so với những album indie rock/alternative rock khác. Tuy rằng Bản Nguyên không hề thỏa mãn được những kỳ vọng mình có cho Hà Trần và cũng không đủ thuyết phục để được đứng cùng với những thành tựu kinh điển mà chị làm trước đây, nó là một hướng thay đổi âm nhạc hợp lý cho một nghệ sĩ như chị: nhiều cơ hội để chị và ê kíp phía sau cải thiện và đủ mạnh mẽ trong mặt concept về cách một nghệ sĩ không ngừng làm mới chính mình  để truyền tiếp cảm hứng cho các thế hệ tài năng tiếp theo của Việt Nam.

Cover 5Cover 6

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

7.0/10

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Pauler

 —–

All pictures from from the Facebook Account Bản Nguyên – Hà Trần


0 Responses to “Album Review: Trần Thu Hà – Bản Nguyên”



  1. Leave a Comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2016

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

%d bloggers like this: