09
Oct
16

EP Review: Nguyễn Hồng Giang – Everyday is Everyday

nguyen-hong-giang

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Là một producer trước giờ được biết đến nhiều hơn trong giới nhạc thử nghiệm, trong công đồng rap Việt và trong vai trò mấu chốt của ban nhạc post-rock Time Keeper, Nguyễn Hồng Giang (NHG) chưa bao giờ ngừng thử thách bản thân ở những dòng nhạc khác. Và sản phẩm mới nhất, Everyday is Everydaychứng minh rằng khi có tài năng lẫn thẫm mĩ âm nhạc, anh có thể “nhúng tay” vào những âm thanh thương mại nhất mà vẫn mang lại những sản phẩm đảm bảo từ cả mặt hook lẫn chất lượng.

Qua 6 bài hát của EP, NHG không thực sự gắn bó với một thể loại nhất định. Thậm chí khi đã nghe qua bản R&B “I Give Up” và bản teaser “Chết Đi Cho Rồi” trước đó, EP vẫn đưa người nghe từ bất ngờ này qua đến bất ngờ khác. Dùng những đoạn vocals cắt từ single xuất sắc trước đó “Everyday” để làm nền móng, anh quay lại với âm thanh ambient ngay trong bài hát mở đầu, chồng chất các lớp instrumentation nặng trong mặt “texture” và từ đó, bài hát kết thúc với những hợp âm du dương lần lượt ùa vào, mở đường cho bài hay nhất album – “Journey“. Tuy được gắn mác là một sản phẩm nhạc house, “Journey” có nhiều tương đồng đối với dòng UK Garage của Anh Quốc hơn cả, đặc biệt trong cách chọn âm sắc cho percussion và cách xử lý đoạn vocal “do it” ở nửa đầu. Cùng lúc, bài hát gợi nhớ đến những gì Burial từng làm trong 2 album đầu ở nửa trước và những gì bão bùng nhất từ Immunity của Jon Hopkins ở nửa sau.

Ở ba bài tiếp theo, NHG giới thiệu khía cạnh pop nhất của nguyên EP khi mỗi ca khúc đều phần nào bám theo cấu trúc verse rồi điệp khúc (hoặc hook). Đồng thời, ngoại trừ một số khoảnh khắc ở “NobodyL9Me (feat. Khoa Wzzzy)”, cách chọn instrument ở đây cũng nằm nhiều ở những âm thanh du dương, dễ chịu và hợp với thị hiếu số đông. Ở “I Give Up“, phần trình bày soulful từ Hân Hân tiếp tục là một điểm nhấn cho R&B/Soul trong năm nay trong khi “Chết Đi Cho Rồi“, do CamQuỳnh đảm nhiệm, là ví dụ cho thấy NHG có cái nhìn sắc sảo hơn ở mặt dàn dựng old-school hip-hop thay vì những âm thanh trap/wonky bên new-school.

Tuy bản demo mà Cam rap trên nền production của Mr. Boomba thể hiện một phối hợp ăn ý hơn giữa phần production đầy âm hưởng jazz và phần lời u ám (Nơi của anh có nghèo có khó/Trống kèn đầu ngõ, có chó đệm thêm),  khó có thể hình dung phần hook của Quỳnh sẽ “trôi chảy” được trên cách tiến triển như vậy. Cho nên, ở phiên bản khá là funky của mình, NHG xây dựng “Chết Đi Cho Rồi” với một groove tuyệt vời qua cách dùng tiếng kèn và những đoạn breakdown đầy jazzy bất ngờ vào nửa cuối. Cách “lật ngược” như vậy chuyển hóa bản demo dạo trước – gạt bỏ những u ám trải lòng và biến kết quả cuối cùng thành một bản Hip-Hop/R&B gợi cảm.

Xen kẽ giữa 2 ca khúc nói trên có lẽ là thử nghiệm thú vị nhất và cũng là bài hát ít thành công nhất cả EP: “NobodyL9Me” do Khoa Wzzzy trình bày. Tương tự khuyết điểm từ hợp tác trước đó giữa cả hai (“Take A Call“), Khoa chưa có một sự dứt khoát, mạnh mẽ trong cách xử lí flow và ngoại trừ việc theo chân phần nhịp để hình thành phần hook chính, anh không thể hiện được cá tính của mình trong khi phần production nhộn nhịp thế này cần một rapper hoàn toàn làm chủ nó. Ngoài ra, mặc dù là bài hát có tiến triển thú vị hơn ở mặt cấu trúc, việc cho cao trào gần cuối theo hướng EDM là một lựa chọn không cần thiết. “NobodyL9Me” vẫn đáng nghe là vì nó “nghiêng ngả” đôi chút về deep-house nhưng vẫn xúc tích như một ca khúc pop nóng bỏng. Khi yếu tố EDM kia chèn vào, mạch chảy bài hát đứt đoạn và bài hát như lạc hẳn qua con đường khác.

Để kết lại EP, NHG thực hiện một bản phối chủ yếu bằng piano và dàn string cho single “Everyday” được nhắc đến phía trên. Như cách anh hồi tưởng trong bài mở đầu về những gì Time Keeper từng làm cho cộng đồng post-rock Việt Nam, “Everyday – The End” là một phản chiếu về cội nguồn cho chính NHG – anh chàng producer đã có hơn 11 năm học classical piano ở nhạc viện TP.HCM.  Ở đây không còn những khoảng lặng để mỗi người từ tốn đi tìm chính mình hay những ngộ nhận về  hành trình tồn tại của mỗi ngày. Thay vào đó, bản phối mới làm bài hát nghe một câu chuyện đầy kịch tích, lên xuống liên tục qua phẩn string ai oán, mở rộng tiếp những cung bậc cảm xúc không được diễn tả thành lời mà không hề đánh mất đi sức hút nào từ mỗi phần trình bày của bốn rapper trong bài. Với năm bài hát phía trên, NHG cho thấy anh, như Khắc Hưng, là một producer có thể thay đổi để đáp ứng theo bất cứ phong cách, dòng nhạc nào. Nhưng, ở bài hát cuối cùng, “Everyday – The End“, anh cho thấy thêm điều tách biệt giữa anh và các producer nổi bật khác là việc anh có thể thay đổi hoàn toàn bài hát, làm lại từ đầu và vẫn khiến nó nghe như một bài hát mới, với chiều sâu và ấn tượng trải dài hơn bao giờ hết.

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ 

8.2/10

_ _ _ _ _ _ _ _ _ _

Pauler

 

 

 

 

 

 


0 Responses to “EP Review: Nguyễn Hồng Giang – Everyday is Everyday”



  1. Leave a Comment

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s


ALBUM REVIEW IN 2016

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Burn Book

Reviews

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

review,ensiferum

Photobucket

Photobucket
 

    Basic HTML Code for your comment

Bold: <strong></strong> -------------------------------------

 

Italic: <em></em> -------------------------------------

 

Underline: <span style="text-decoration: underline;"></span> -------------------------------------

 

Image Code: <img src="Image URL" alt="Description" /> -------------------------------------

 

Color Red: <strong><span style="color: #ff0000;">Red</span></strong> -------------------------------------

 

Color Orange: <span style="color: #ffcc00;"><strong>Orange</strong></span> -------------------------------------

 

Color Yellow: <strong><span style="color: #ffff00;">Yellow</span></strong> -------------------------------------

 

Color Green: <strong><span style="color: #99cc00;">Green</span></strong> -------------------------------------

 

Color Blue: <strong><span style="color: #00ccff;">Blue</span></strong> -------------------------------------

 

Heading 1 ( biggest font size): <h1>Heading 1</h1> -------------------------------------

 

Heading 2 ( bigger font size): <h2>Heading 2</h2> -------------------------------------

 

Heading 5 ( smallest font size): <h5>Heading 5</h5> -------------------------------------

%d bloggers like this: